Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

RE: Góp phần giải mã hiện tượng Lê Hiếu Đằng _ (Tác giả: Tiêu Dao Bảo Cự)



Tiêu dao bảo Cự rất sai lầm khi so sánh, coi việc trích dẫn các nhân vật cộng sản như trích dẫn "khổng tử xổm tọa chi ngôn".

Người ta, nguoi Viet miền nam, người Việt tự do, nguoi chống cộng,  không chỉ trích dẫn các nhân vật & đảng viên cộng sản, không chỉ trích dẫn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ, người ta còn trích dẫn trí thức giải phóng, trí thức hà nội, sĩ phu bắc hà, trí thức 19-5, trí thức kiki, lão thành bán nước


Đưa ra những trích dẫn ấy không hề là "nô lệ tư tưởng" như Tiêu dao bảo Cự xõng lung, lếu láo, xúc phạm người khác, toan đổ bệnh cho người khác, vu cáo cho người khác cái đầu óc nô lệ của Tiêu Dao Bảo Cự,

Cái đầu óc nô lệ của Tiêu Dao Bảo Cự, nô lệ bọn trí thức cộng sản bắc kỳ, phản bội người miền nam, dẫn đường cho quân VNDCCH xâm lăng, dẫn đường cho  quân cộng sản bắc kỳ xâm lăng VNCH, tàn phá VNCH, thảm sát người dân VNCH, bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VN, áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH đê tiện gian ác lên người miền nam, đốt sách của nguòi miền nam, chà đạp lên quyền sống của người miền nam, tước đoạt quyền tư hữu của người miền nam....

Đưa ra những trích dẫn ấy không hề là "nô lệ tư tưởng" như Tiêu dao bảo Cự lếu láo phat bieu,  bởi vì nội dung của những trích dẫn ấy không phải là khám phá mới mẻ gì, ngược lại, đó là những điều mọi người đều biết, đó là những điều hầu hết mọi người miền nam đều biết, [ngoại trừ bọn trí thức giải phóng chuyên nghề làm chứng gian hoặc đần độn lắm lắm mới không biết, hoặc giả vờ không biết ]

Người ta  trích dẫn những Gooc ba chop, Den xìn,  Phạm Đình Trọng, Huy Đức, Hà sĩ Phu..., là để, với hàm ý nói vói một số người miền bắc còn bị ảnh hưởng bởi sụ lừa dối của bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ, còn bị mê hoặc bởi sự gạt gẫm của bọn lão thành bán nước,

cũng như để nói cho bọn trí thức giải phóng, bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ chuyên nghề làm chứng gian, bọn trí thức kiki, bọn trí thức 19-5, bọn lão thành bán nước…,  hiểu rằng:

"đấy, chính là người cộng sản của quý các anh & chị & ông & bà, chính là các "trí thức" của các anh & chị & ông & bà, chính là lãnh đạo quốc tế, quốc nội, lãnh đạo trung ương, địa phương, lãnh đạo o ri gin, lãnh đạo lô can... của các anh & chị & ông & bà.... cũng phải nhìn nhận công sản là tội ác vậy"

Hiểu chưa Tiêu dao bảo Cự, trí thức giải phóng vô lễ, tên tội phạm phản quốc, tên nam kỳ phản bội, 

*****

Từ trước cuộc phản bội tháng 8, từ 1945, từ 1954, từ trước 1985,  suốt 20 năm chiến đấu chiến đấu chống lại quân cộng sản xâm lăng, chống lại cuôc chiến tranh xâm lăng tội ác từ nước VNDCCH cộng sản, người VN, nguoi mien nam cho thấy họ  đã khước từ ý thức hệ cộng sản từ lâu rồi. Nhưng người ta vẫn trích dẫn "chia tay ý thức hệ" của Ha  Sĩ Phu,

"Cộng sản, cộng sản bắc kỳ, cộng sản Hồ chí Minh..., là tàn ác, là phản văn minh, là phi nhân phản dân tộc, là phản quốc",

đó là những điều người Việt nam, người miền nam đã biết rõ, biết rõ từ cuộc di cư bỏ của chạy lấy người năm 1954, biết rõ từ 1951-1952, khi Ho chí Minh theo Mao Trach  Đông sang Nga cộng nhận lệnh Sít ta lin về VN tiến hành cuộc khủng bố CCRD, tàn sát người dân VN,
 biết rõ từ 1950 khi HỒ chí Minh và bọn cộng sản VNDCCH rước giặc tàu vào VN,

Nhưng người ta vẫn trích dẫn Dương Thu Hương:

<i>"Điên rồ thì tôi có nhiều thứ điên rồ. Khóc thì tôi có hai lần khóc.



Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí.



Tôi không choáng ngợp lắm vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà (choáng ngợp) vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy dẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette.  Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ.



Ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói.



Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ... nếu người ta muốn.



Đó mới là chế độ của nền văn minh.

 Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải."

*****

Cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác, do bọn cộng sản bắc kỳ VNDCCH vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu, rước giặc tàu vào VN, tiến hành, chỉ nhằm để bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác lên toàn VN, nhằm áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH tội ác lên người miền nam,
đó là điều mọi người VN, mọi người miền nam đều biết rõ, biết rõ từ sau 1975, biết rõ từ trước 1975...


Nhưng người ta vẫn trích dẫn Phạm Đình Trọng:

"Thế hệ chúng tôi cũng rầm rập ra trận, lúc đó chúng tôi tưởng rằng đi giải phóng miền Nam và hào hứng hát: Giải phóng miền Nam / Chúng ta cùng quyết tiến bước .  .  . Hóa ra không phải chúng tôi đi giải phóng miền Nam mà chúng tôi đi vào cuộc nội chiến Nam – Bắc tương tàn, chúng tôi chỉ là công cụ mang học thuyết Mác Lê nin, học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu áp đặt cho miền Nam, để cả nước bị nô dịch bởi học thuyết Mác Lê nin, để học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu thống trị cả dân tộc Việt Nam, đánh phá tan tác khối đoàn kết dân tộc Việt Nam, đánh phá tan nát đạo lí và văn hóa Việt Nam."

[chỉ trừ một số người còn bị cộng sản hồ chí minh lừa gạt và trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ và bọn nam kỳ phản bội, tay sai quân cộng sản bắc kỳ, như Tiêu Dao Bảo Cự và những con tương cận, bọn trí thức giải phóng... mới bịp bợm gọi cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác là "giải phong & chống mỹ cứu nước & thống nhất"]

Hiểu chưa, trí thức giải phóng Tiêu Dao Bảo Cự vô lễ, tội phạm phản quốc, nam kỳ phản bội!

*****

TRích: <i>Trước đây khi những người cộng sản nói về cộng sản, người ta thường trích dẫn các “ông Tây cộng sản râu dài râu ngắn”. Bây giờ những người chống cộng lại trích dẫn các ông Tây khác, cộng sản cũng như không cộng sản. Các kiểu trích dẫn này thực chất cũng không khác mấy với các kiểu “Tử viết” (Khổng tử nói rằng) thời phong kiến, phần nào mang tính chất nô lệ về tư tưởng. </i> (Tiêu Dao Bảo Cự _ bài chủ)


12:01:am 18/09/13 | Tác giả: Tiêu Dao Bảo Cự
Góp phần giải mã hiện tượng Lê Hiếu Đằng

http://www.danchimviet.info/archives/79617/gop-phan-giai-ma-hien-tuong-le-hieu-dang/2013/09

Thời gian gầnđây có một số “hiện tượng” mang sắc thái chính trị đáng cho mọi người quan tâm: Huy Đức xuất bản cuốn sách “Bên thắng cuộc” bạch hóa một giai đoạn lịch sử Việt Nam, Nguyễn Đắc Kiên gay gắt phê phán trực tiếp Tổng bí thư Đảng Cộng Sản, Nguyễn Phương Uyên tuyên bố quan điểm chính trị chống đảng trước tòa án, hoạt động của Mạng lưới blogger với Tuyên ngôn 258 tố cáo với thế giới điều luật phản dân chủcủa luật hình sự… và gần đây nhất là hiện tượng Lê Hiếu Đằng. Những hiện tượng này không phải “đột xuất” mà có nhưng chính là sự tiếp nối của quá trình đấu tranh dân chủ hóa đất nước của các tầng lớp nhân dân, đặc biệt là trí thức, qua mấy thập niên và cũng ghi dấu mở đầu cho một giai đoạn mới, trong đó điều nổi bật là một số người đã vượt qua nỗi sợ hãi do chế độ độc tài toàn trị áp đặt nặng nềlên toàn xã hội, nói lên chính kiến của mình ngược với quan điểm chính thống của chế độ.
Cũng đã gần một tháng trôi qua từ khi Lê Hiếu Đằng công bố bài viết “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh” (17/8/2013), dư luận phản hồi từ nhiều phía đã phân tích, ủng hộ, phê phán bài viết cũng như tác giả, lại một lần nữa làm lộ rõ các loại “ lập trường chính trị” trước hiện tình đất nước. Tuy nhiên trừ một số ít bài (như bài viết của Lữ Phương) nêu vấn đề một cách khách quan, sát thực tiễn, phần lớn các bài viết từ hai cực chính trị, tạm gọi là “chống cộng triệt để” và “cộng sản bảo thủ”đều không căn cứ vào bản chất của sự việc mà chỉ áp đặt cách suy luận và diễn dịch theo quan điểm chính trị của mình. Từ đó gán cho Lê Hiếu Đằng những gì ông không hề có như cò mồi lừa bịp của đảng, cơ hội chủ nghĩa… hay ngược lại như phản bội chống đảng, bị thế lực thù địch giật dây…
Thật đơn giản và rõ ràng khi người ta biết và chịu nhìn vào chính bản thân bài viết, ngay từ tựa đề “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh”. Trong những ngày nằm bệnh Lê Hiếu Đằng có thời gian suy nghĩ để “tính sổ” đời mình, một việc quá tự nhiên và thông thường. Hồi tưởng về thời tuổi trẻ và quá trình cuộc sống, đấu tranh qua hai chế độ với những kỷ niệm và nhận thức qua mỗi thời kỳ, ray rứt về hiện tình đất nước dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản và một vài gợi ý để tìm lối thoát cho đất nước. Với ý tưởng chân thành, hành văn mộc mạc, đề cập nhiều vấn đề, đây là bài viết của một người đang nằm bệnh có tính cách tự sự chứ không phải chính luận hay cương lĩnh. Sao có thể đòi hỏi những gì không thể có qua một bài viết trong hoàn cảnh này.
Bài viết chứng tỏtác giả là một con người có trải nghiệm thực tiễn, suy nghĩ tự do và tinh thần phản kháng. Mấy năm gần đây, Lê Hiếu Đằng nổi lên như một “nhân vật phản biện” với các bài viết, các cuộc trả lời phỏng vấn và cả việc tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Đối với những người có hiểu biết về ông, thực ra Lê Hiếu Đằngđã nổi tiếng phản biện từ nhiều năm trước trong các hoạt động ở guồng máy chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh (mà ông đã có nhắc tới vài việc trong bài viết “Suy nghĩ…”) và điều này cũng là sự tiếp diễn của tinh thần đấu tranh và ý thức dấn thân thời trai trẻ. Đó không gì khác hơn là lòng yêu nước, tinh thần phản kháng trước bất công áp bức của rất nhiều thế hệ người Việt Nam.
Bài viết của Lê Hiếu Đằng có nhiều chi tiết dễ gây tranh luận nhưng điểm nút tạo ra cơn sốt chính là lời kêu gọi tập thể từ bỏ đảng cộng sản và thành lập một đảng mới. Về đảng mới này ông chỉ viết “chẳng hạn như đảng Dân chủ Xã hội”. Rõ ràng đây chỉlà một gợi ý đầu tiên. Có thể sự gợi ý này bắt nguồn từ mấy nguyên nhân mà ông và bạn bè hay một số trí thức đã từng suy nghĩ : Đã từng có hai đảng Dân chủ và Xã hội hoạt động song song với đảng Cộng sản (cho dù chỉ là đảng cây cảnh); gốc gác của dân chủ xã hội cũng có chung cội nguồn với chủ nghĩa xã hội của cộng sản nên những đảng viên cộng sản dễ chấp nhận; sự ưu việt hiện nay của các chế độ dân chủ xã hội, đặc biệt ở các quốc gia Bắc Âu đã được thừa nhận và có sức thuyết phục đối với toàn thế giới. Chỉ là một gợi ý, làm sao có thể đòi hỏi ông phải nêu cương lĩnh của đảng hay định hướng gì khác trong một bài viết tự sự khi đang nằm bệnh. Ông cũng không khẳng định đây là đảng mới duy nhất mà chỉ là thí dụ cho sự đối lập chính trị để kềm chế sự độc tài toàn trị của đảng cộng sản.
Dĩ nhiên Lê Hiếu Đằng không còn ủng hộ đảng cộng sản khi ông kêu gọi từ bỏ đảng nhưng ông cũng không kêu gọi lật đổ đảng cộng sản. Đây không phải là thái độ lập lờ mà là căn cứ vào thực tiễn, không duy ý chí. Đảng CS còn tồn tại được bao lâu là điều không ai có thể nói trước chính xác nhưng thực tế là họ đang cầm quyền với một thế lực hùng mạnh, một bộ máy có mạng lưới rộng khắp, số đảng viên và những người ủng hộ chiếm thành phần không nhỏ trong dân số. Dĩ nhiên dù hùng mạnh tới đâu cũng có ngày sụp đổ như lịch sử của các đế quốc và các chế độ độc tài của loài người đã cho thấy. Giả thiết ngay cả khi đảng bị lật đổ, nghĩa là không còn nắm chính quyền, thì số đảng viên và những người ủng hộ họ vẫn còn đó như một thực thể chính trị. Trong công cuộc dân chủ hóa đất nước, thoát khỏi nạn độc tài toàn trị, như một ước mơ của đại bộ phận dân tộc, có nhiều cách nghĩ và phương thức để giải quyến nan đề này. Lê Hiếu Đằng chọn phương thức hình thành sức mạnh đối lập để chuyển hóa một cách hòa bình chứ không bạo loạn lật đổ. Không ai có thể đoan quyết phương thức nào là duy nhất đúng và lựa chọn là quyền của mỗi người. Nếu cùng một mục đích, các phương thức khác nhau có thể hỗ trợ cho nhau để tạo nên sức mạnh tổng hợp.
Lê Hiếu Đằng chỉ gợi ý chứ không phải tuyện bố tự mình đứng ra thành lập đảng mới. Ông chưa chuẩn bị sẵn sàng cho điều này. Việc thành lập đảng mới chỉ có thể được thực hiện khi có rất nhiều người tán thành, liên lạc với nhau và cùng chung tay hành động. Thời gian sẽ trả lời cho điều này. Nếu việc này được thực hiện, hay sẽ gợi mở cho việc hình thành các tổ chức và hoạt động khác của xã hội dân sự, đây sẽ là một đóng góp đáng kể vào việc tạo nên sức mạnh đối lập với chế độ toàn trị.
Trong việc dân chủ hóa chế độ và dân chủ hóa đất nước, những người cộng sản cấp tiến có thể đóng một vai trò đáng kể. Tuy nhiên lại có người nói cộng sản không thể thay đổi, chỉ có thể xóa bỏ. Đây cũng là vấn đề cần thảo luận.
Trước đây khi những người cộng sản nói về cộng sản, người ta thường trích dẫn các “ông Tây cộng sản râu dài râu ngắn”. Bây giờ những người chống cộng lại trích dẫn các ông Tây khác, cộng sản cũng như không cộng sản. Các kiểu trích dẫn này thực chất cũng không khác mấy với các kiểu “Tử viết” (Khổng tử nói rằng) thời phong kiến, phần nào mang tính chất nô lệ về tư tưởng. Dĩ nhiên những tư tưởng lớn đáng cho mọi người suy gẫm nhưng không phải tất cả đều là chân lý phổ quát. Một tư tưởng cần hiểu trong bối cảnh của nó và khi áp dụng cần so sánh, đối chiếu với thực tiễn. Từ đó trở lại với câu hỏi cộng sản có thể thay đổi không?
Cộng sản từ Karl Marx đến Lenine, Staline, Khrutchov rồi Gorbachov, Eltsine có gì khác biệt và thay đổi? Cộng sản từ ước mơ thế giới đại đồng đến “chủ nghĩa xét lại hiện đại” rồi đế quốc cộng sản Nga, đế quốc cộng sản Tàu, chủ nghĩa xã hội mang mầu sắc Trung Quốc có gì thay đổi? Cộng sản Việt Nam từ kinh tế tập thể sang kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa có thay đổi không? Người vạch trần rõ ràng nhất “bản chất phản động” của chủ nghĩa cộng sản trong tác phẩm “Giai cấp mới”có phải là Milovan Djilas, một lãnh tụ cộng sản cấp cao, Phó tổng thống nước Nam Tư? Người góp phần quyết định làm sụp đổ hệthống xã hội chủ nghĩa trên toàn thế giới có phải là hai tay cộng sản gộc Gorbachov và Eltsine?
Những công thần cộng sản kiên định như Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Hộ cuối đời đã khước từ chủ nghĩa cộng sản, những đảng viên cộng sản nhiệt thành cũ và mới đã quyết định từ bỏ đảng như Huỳnh Nhật Tấn, Huỳnh Nhật Hải, Phạm Đình Trọng, Nguyễn Chí Đức có phải đã thay đổi? Đó là nói cộng sản một cách chung chung chứ đúng ra phải phân tích một cách rạch ròi về lý tưởng cộng sản, chủ nghĩa cộng sản, chế độ cộng sản, đảng cộng sản, đảng viên cộng sản ở từng quốc gia, từng thời kỳ mới có thể kết luận cộng sản có thay đổi hay không.
Sự vật trên đời này chẳng có gì không thay đổi sao lại khẳng quyết cộng sản không thể thay đổi trong khi thực tế đã không là như thế. Xóa bỏ được cộng sản là điều tốt nhưng khi không hoặc chưa xóa bỏ được thì làm cho nó thay đổi hướng về điều thiện phải chăng là việc cũng nên làm? Đó không phải là thỏa hiệp với cái ác mà chính là hóa giải cái ác một cách hòa bình.
Vấn đề trung tâm của đất nước ta là dân chủ hóa, thoát khỏi độc tài toàn trị. Chế độ này do đảng cộng sản cai trị nhưng thực ra hiện nay chất cộng sản còn rất ít, chỉ là một bộ máy thống trị hà khắc của những kẻ nắm quyền lực muốn “muôn năm trường trị” đểtrục lợi cho cá nhân và phe nhóm. Những người nắm quyền lực thống trị kiểu này không phải chỉ có cộng sản. Các “lãnh tụ độc tài” ở các nước Bắc Phi và Trung Đông đã và đang bị lật đổ gần đây đều từng là anh hùng dân tộc được nhân dân ủng hộ và tôn vinh nhưng về sau trở thành tội đồ dân tộc. Có người đã nói đại ý khi quyền lực tuyệt đối, tha hóa cũng tuyệt đối. Và lòng tham của con người là vô đáy, bất kể cộng sản hay tư bản. Chuyện “lương khủng” (lương một năm của giám đốc bằng 83 năm của nhân viên bình thường) của mấy công ty nhà nước ở TP/HCM vừa được phát hiện gợi nhớ đến chuyện các ông trùm ngân hàng gây ra khủng hoảng kinh tế ở Mỹ mấy năm trước khi ngân hàng phá sản còn tự thưởng cho mình hàng triệu đô la. Một số công ty tư bản nước ngoài hối lộ cho quan chức Việt Nam để trúng thầu, các công ty khác trốn thuế, gây ô nhiễm mội trường để tăng lợi nhuận và một viên chức Tòa Lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn cũng nhận hối lộ hàng triệu đô la để cấp visa lậu vào nước Mỹ. Chế độ nào cũng có kẻ xấu.
Việc cần làm là xây dựng một chế độ chính trị pháp trị thực sự có cơ chế hãm để ngăn chặn lạm dụng và lòng tham cá nhân. Trên thế giới có nhiều mô hình nhưng không có mô hình nào là tuyệt đối hoàn hảo và còn cần phải phù hợp với đặc điểm riêng của từng dân tộc, không thể bắt chước một cách máy móc. Với Việt Nam để tiến đến đó sẽ phải qua những bước nào? Chuyển hóa, diễn biến hòa bình hay bạo loạn lật đổ? Cách mạng nhung, cách mạng hoa lài hay diễn biến từ thượng tầng? Có nhiều phương thức nhưng chắc chắn điều tốt nhất là không hay ít tốn xương máu, không gây nội chiến, không kéo dài thù hận. Lê Hiếu Đằng chọn điều này nên ông đã đưa ra gợi ý thành lập đảng mới để đối lập với đảng cộng sản. Dĩ nhiên việc này không phải là lối thoát duy nhất cho tình hình và chưa biết lúc nào có thể được thực hiện nhưng đó là một gợi ý tốt và khả thi, ít ra đối với những đảng viên cộng sản cấp tiến, khi họ có đủ nhiệt tình, dũng cảm và số đông cần thiết. Gợi ý này cũng có thể “kích hoạt” hình thành các tổ chức xã hội dân sự để từng bước xây dựng xã hội công dân có khả năng kháng cự lại những lạm dụng của nhà cầm quyền.
Trong ba bài viết của Nguyễn Minh Cần nhân chuyện Lê Hiếu Đằng (Chuyện dài ra Đảng và đa đảng), tác giả có trích câu nói của Viện sĩ Andrei Sakharov khi trả lời phỏng vấn các phóng viên nước ngoài trong thời kỳ đen tối của phong trào dissident dưới chế độtoàn trị Liên Xô: “Giới trí thức biết làm gì? Họ chỉ biết làm một việc là xây dựng lý tưởng, cứ để cho mỗi người làm được điều gì anh ta có thể làm được”. Suy nghĩ một lúc, ông nói thêm: “Nên biết rằng những con chuột chũi đào hang ngầm dướiđất có thể làm sụp đổ những thành trì lịch sử”. Điều này có lẽ thật đúng cho Lê Hiếu Đằng và những trí thức có tâm huyết với đất nước như ông. Không thể đòi hỏi nhiều hơn vì chuyện đất nước là trách nhiệm của toàn xã hội, không của riêng ai.
Biến cố mới nhất (ngày 11/9/2013) là vụ Ông Đặng Ngọc Viết xông vào trụ sở Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Thái Bình dùng súng bắn vào 5 cán bộ Trung tâm Phát triển Quỹ đất, làm hai người chết, sau đó tự sát. Nguyên nhân là do việc thu hồi đất, giải tỏa, đền bù không được đáp ứng thỏa đáng. Đây là sự phản kháng quyết liệt trong bước đường cùng, gióng lên một hồi chuông báo tử cho chính nạn nhân và cả chính sách thất nhân tâm của nhà cầm quyền. (Trong cùng thời gian này, hàng ngàn thanh niên nam nữ háo hức mong đợi gặp “Trai đẹp Ả Rập bị trục xuất” và đã đội mưa hàng giờ liền dưới sân khấu ngoài trời để chờ xem chàng trai đẹp người mẫu này xuất hiện chừng 10 phút ướm thử chiếc áo???!!!)
Có lẽ đã đến lúc những người cộng sản phải nghĩ đến khẩu hiệu “thay đổi hay là chết”. Tuy nhiên người dân không chỉ trông chờ vào sự thay đổi tự thân của nhà cầm quyền mà người dân cũng phải “thay đổi hay là chết”. Nếu đại bộ phận nhân dân cứ thờ ơ, vô cảm hay cúi đầu chấp nhận những bất công áp bức đè lên số phận mình thì không ai có thể cứu được.
Đà lạt 15/9/2013
© Tiêu Dao Bảo Cự
BVN
     


THEO DÒNG SỰ KIỆN:
  1. Thử lý giải hiện tượng thơ Chế Lan Viên
  2. Lê Hiếu Đằng và đề nghị sửa đổi Hiến pháp 1992
  3. Sự đàn áp ở Trung Quốc đang mất đi tính hiệu quả và dân chúng đang phẫn nộ
  4. Thử tìm hiểu nguyên nhân tác thành hiện tượng “Hội Thề”
  5. LS. Lê Hiếu Đằng: Dân chủ là giải pháp cho các vấn đề của đất nước
  6. Giải Nobel cho Lưu Hiểu Ba và hiện tình Trung Quốc

27 Phản hồi cho “Góp phần giải mã hiện tượng Lê Hiếu Đằng”

  1. noileo says:
Tiêu dao bảo Cự rất sai lầm khi nói về các trích dẫn, so sánh việc trích dẫn các nhân vật cộng sản, như trích dẫn “khổng tử xổm tọa chi ngôn”.
Người ta không chỉ trích dẫn các nhân vật đảng viên cộng sản, người ta không chỉ trích dẫn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ, người ta còn trích dẫn trí thức giải phóng, trí thức hà nội, sĩ phu bắc hà, trí thức 19-5, trí thức kiki
Đưa ra những trích dẫn ấy không hề là “nô lệ tư tưởng” như Tiêu dao bảo Cự xõng lưng lếu láo xúc phạm người khác, toan đổ bệnh cho người khác, vu cáo cho người khác cái đầu óc nô lệ của Tiêu Dao Bảo Cự, nô lệ bọn trí thức cộng sản bắc kỳ, phản bội người miền nam, dẫn đường cho quân xâm lăng VNDCCH, quân cộng sản bắc kỳ, xâm lăng VNCH, tàn phá VNCH, thảm sát người dân VNCH, bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VN, áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH đê tiện gian ác lên người miền nam, chà đạp lên quyền sống của người miền nam….
Bởi vì nội dung của hầu hết những trích dẫn ấy không phải là khám phá mới mẻ gì, ngược lại, hầu hết đó là những điều mọi người đều biết, là những điều hầu hết mọi người miền nam đều biết, [ngoại trừ bọn trí thức giải phóng chuyên nghề làm chứng gian hoặc không biết, hoặc giả vờ không biết ]
Nhưng người ta vẫn trích dẫn những Gooc ba chop, Den xìn, MOlivan Djilas, Phạm Đình Trọng, Huy Đức, Hà sĩ Phu…, là để, với hàm ý nói cho bọn trí thức giải phóng, bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ chuyên nghề làm chứng gian, bọn trí thức kiki, bọn trí thức 19-5, hiểu rằng: “đấy, chính là người của các anh, trí thức của các anh, lãnh đạo quốc tế của các anh…. cũng phải nhìn nhận như vậy…”,
Hiểu chưa Tiêu dao bảo Cự, nhà trí thức giải phóng vô lễ, tội phạm phản quốc, nam kỳ phản bội,
*****
Suốt 20 năm chiến đấu chống lại quân cộng sản từ nước VNDCCH cộng sản xâm lăng VNCH tự do, từ 1954, từ 1945, từ trước cuộc phản bội tháng 8, người VN đã khước từ ý thức hệ cộng sản, điều ấy đâu có gì mới lạ đối với người miền nam, nhưng người ta vẫn trích dẫn “chia tay ý thức hệ” của Sĩ Phu,
“cộng sản, cộng sản bắc kỳ, cộng sản Hồ chí Minh là tàn ác, là phản văn minh, là phi nhân phản dân tộc, là phản quốc”, đó là những điều người Việt nam, người miền nam đã biết rõ, biết rõ từ lâu, từ cuộc di cư bỏ của chạy lấy người năm 1954, và từ rất lâu trước đó,
nhưng người ta vẫn trích dẫn Dương Thu Hương:
:”Điên rồ thì tôi có nhiều thứ điên rồ. Khóc thì tôi có hai lần khóc.
Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí.
Tôi không choáng ngợp lắm vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà (choáng ngợp) vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy dẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette.
Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ.
Ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói.
Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ… nếu người ta muốn.
Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải. (Nguồn: Nhật Báo Người Việt).”
*****
Cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác, do bọn cộng sản bắc kỳ VNDCCH vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu, rước giặc tàu vào VN, tiến hành, chỉ nhằm để bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác lên toàn VN, nhằm áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH tội ác lên người VN, đó là điều mọi người VN, mọi người miền nam đều biết rõ, biết rõ từ sau 1975, biết từ trước 1975…
[chỉ trừ một số người còn bị cộng sản hồ chí minh lừa gạt và trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ và bọn nam kỳ phản bội, tay sai quân cộng sản bắc kỳ, như Tiêu Dao Bảo Cự và những con tương cận, bọn trí thức giải phóng... mới bịp bợm gọi cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác là "giải phong & chống mỹ cứu nước & thống nhất"]
Nhưng người ta vẫn trích dẫn Phạm Đình Trọng:
“Thế hệ chúng tôi cũng rầm rập ra trận, lúc đó chúng tôi tưởng rằng đi giải phóng miền Nam và hào hứng hát: Giải phóng miền Nam / Chúng ta cùng quyết tiến bước . . . Hóa ra không phải chúng tôi đi giải phóng miền Nam mà chúng tôi đi vào cuộc nội chiến Nam – Bắc tương tàn, chúng tôi chỉ là công cụ mang học thuyết Mác Lê nin, học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu áp đặt cho miền Nam, để cả nước bị nô dịch bởi học thuyết Mác Lê nin, để học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu thống trị cả dân tộc Việt Nam, đánh phá tan tác khối đoàn kết dân tộc Việt Nam, đánh phá tan nát đạo lí và văn hóa Việt Nam.”
Hiểu chưa, trí thức giải phóng Tiêu Dao Bảo Cự vô lễ, tội phạm phản quốc, nam kỳ phản bội!
*****
TRích: Trước đây khi những người cộng sản nói về cộng sản, người ta thường trích dẫn các “ông Tây cộng sản râu dài râu ngắn”. Bây giờ những người chống cộng lại trích dẫn các ông Tây khác, cộng sản cũng như không cộng sản. Các kiểu trích dẫn này thực chất cũng không khác mấy với các kiểu “Tử viết” (Khổng tử nói rằng) thời phong kiến, phần nào mang tính chất nô lệ về tư tưởng. (Tiêu Dao Bảo Cự _ bài chủ)
  1. DâM TiêN says:
Cá nhân một xừ Đằng thì nghĩa lý gì; bao nhiêu kí lô, ai mà biết hắn ta…
Điều cần biết là mấy ai, cái gì…thập thò sau lưng Đằng, kẻ được đẩy ra
làm cái mõ, con thò lò đó mà.
Cái gì ? Có thể là tàn dư MTGPMN, đồng chí Phật giáo gọi là Thống nhất
cũng chỉ là cái tiền thân Ấn Quang mà chớ, do xừ Quảng Độ cầm đầu…
Vậy ” cái gì kia” mún gì ? Mún mâm xôi chứ sao, mà cái mùi thịt “Đối tác’
đã thoang thoảng đâu đây…Các em ” theo đuôi” chứ đâu mà chống Cộng !
Vậy DâM có lòng lành, báo cho các em biết : Chung cuộc VN về ChínhTrị
thế nào cũng phải đến, trong đó không ai biết đến tên tuổi các em, mấy cái
tổ chức ” ăn theo đón gió” của các em đâu.— Rồi sẽ thấy cho mà xem.
  1. BUILAN says:
ÔNG “CỘNG HỒ”
Nghe tin thằng VIẾT nó PẰNG ông !
Cả nước VINH DANH
Già trẻ NỨC LÒNG
Chỉ TIẾC !
Ước gì thay SÚNG NGẮN
Bằng BOM , MÌN….hay LỰU ĐẠN tấn công !!!
” Biến cố mới nhất (ngày 11/9/2013) là vụ Ông Đặng Ngọc Viết xông vào trụ sở Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Thái Bình dùng súng bắn vào 5 cán bộ Trung tâm Phát triển Quỹ đất, làm hai người chết, sau đó tự sát. Nguyên nhân là do việc thu hồi đất, giải tỏa, đền bù không được đáp ứng thỏa đáng. Đây là sự phản kháng quyết liệt trong bước đường cùng, gióng lên một hồi chuông báo tử cho chính nạn nhân và cả chính sách thất nhân tâm của nhà cầm quyền. (Trong cùng thời gian này, hàng ngàn thanh niên nam nữ háo hức mong đợi gặp “Trai đẹp Ả Rập bị trục xuất” và đã đội mưa hàng giờ liền dưới sân khấu ngoài trời để chờ xem chàng trai đẹp người mẫu này xuất hiện chừng 10 phút ướm thử chiếc áo???!!!)
” Có lẽ đã đến lúc những người cộng sản phải nghĩ đến khẩu hiệu “thay đổi hay là chết”. Tuy nhiên người dân không chỉ trông chờ vào sự thay đổi tự thân của nhà cầm quyền mà người dân cũng phải “thay đổi hay là chết”. Nếu đại bộ phận nhân dân cứ thờ ơ, vô cảm hay cúi đầu chấp nhận những bất công áp bức đè lên số phận mình thì không ai có thể cứu được.
Đà lạt 15/9/2013
© Tiêu Dao Bảo Cự
_ Môt lời KHUYÊN RÚT RUỘT
Hãy THÀNH THẬT sám hối ! bằng :
HÀNH ĐỘNG HÀNH ĐỘNG và HÀNH ĐỘNG ! như
ĐẶNG NGỌC VIẾT tên anh còn sống mãi
GƯƠNG ANH HÙNG sẽ lưu lại ngàn sau..
  1. sợ MA says:
Chuyện xưa kể rằng có một anh chàng sợ ma đến nổi hết hồn khi thấy cái bóng của mình in vào vách dưới ngọn đèn đêm, đến nổi làm anh ta mất ăn mất ngủ.
Chuyện hài tưởng kể để làm vui, ai ngờ trên đời này ngay cả thế kỷ điện tử vẫn còn lắm kẻ sợ thật !
Từ những năm trước 1975, khi CS còn phải hoạt động bí mật, (nói trắng ra là lẫn trốn trước sự tàn bạo kẻ thù của họ) và bị các ông quốc gia gọi là “MA”, thì các ông tướng tá VNCH mất ăn mất ngủ vì sợ bị MA giết, các ông đi đâu thì kè kè nào súng, nào xe, nào bảo vệ lớp này lớp khác, vòng trong vòng ngoài. Mỗi lần các ông vi hành dân bề tui thôi thì khổ trăm điều, bọn buôn thúng bán bưng lo mà chạy, không thì bị đá đổ tứ tung, học sinh lo trốn vào lề, dân quèn lo ngay ngáy, không biết có bị chụp mũ thành “Tình nghi CS” không ?. Chỉ cần các vị ấy thấy chướng mắt dân đen cũng trở thành CS. Không vô bót thì cũng ăn mấy cái đá đít bằng giày đinh. ! và thêm câu chửi “Đ. Mẹ bọn ăn cơm quốc gia thờ “MA” CS !”.
He he ! hùng hổ là vậy mà đêm về trốn chui trốn nhủi trong buồng vợ như chui trong bongke, vòng ngoài cùng là lính, vòng trong là chó becgie, con muỗi không chui vô được. Vẫn chưa hết sợ có khi còn dụng cả 36 kế của Tôn Tẫn (giương Đông kích Tây) để ngủ cho yên ! Sợ đến nổi không biết CS là ai cho nên thôi thì “thà giết nhầm hơn bỏ sót”, đến cả đứa trẻ lên ba cũng bị tình nghi là theo CS hoặc con CS sau này nó lớn nó sẽ theo, và các vị đã quyết không tha như vụ (Sơn Mỹ, hay ở Bình Dương Quảng Nam…). Lại sợ CS ẩn nấp đâu đó quanh mình nên ra sức phát hoang, một cây tre, ngọn cỏ không chừa, giữa mùa hè nắng đổ lửa Miền Trung mà nhìn từ đầu làng đến cuối làng, con chó chạy cũng thấy. Chỉ cần một con gà, con chó hết số nào đó chui vào là y như rằng tại đó lãnh cả thúng đạn. Không biết ngày ấy có bao nhiêu gà, chó chết oan với các vị.
Sợ đến độ đó hèn chi mấy cái mộ của ông cố, ông sơ trong dòng tộc các vị ngày ấy vẫn phải ăn đại bác vì bị ngi ngờ chổ ẩn nấp của Việt cộng.
Sợ đến nổi ngủ với vợ trong khu gia binh vẫn để súng ở đầu giường !
Đêm hôm gà gáy mà có việc gì dựng dậy tới đồn thì phải alo cho vài trái hỏa châu soi sáng đường đi !
Cái bóng MA ấy tưởng đã mất tiêu, sau khi chạy theo BU qua bên kia bờ “ảo vọng” và sẽ quên đi ai ngờ gần 40 năm rồi mà nó vẫn còn sợ, bên cái xứ tưởng như an toàn tuyệt đối ai ngờ các vị vẫn sợ dai.
Sợ chi mà sợ lạ đời, hễ nghe ai qua mà có hơi CS là khiếp hồn khiếp vía, nào biểu tình, nào biểu ngữ, nào ám sát, nào hô hào vận động rùm beng. Y chang cái trò dọa MA ngày ngày trước bằng mõ tre, thanh la và đại bác !
Nhưng xin các vị nhớ cho rằng: Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chỉnh vứt ngoài bụi tre !
Sợ đến nổi mới chỉ cái bóng của CS như Hồng Vân, Đàm Vĩnh Hưng… mà các vị đã xanh mặt, hồn bay phách lạc, đến nổi ốm yếu già nua như thế mà phải ráng gượng dậy đi biểu tình chống lại hậu sinh chưa ráo máu đầu. Vậy nếu là CS thật như chủ tịch nước Trương Tấn Sang, tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng, hoặc thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng các vị còn sợ đến mức nào.
Ôi ! nghĩ mà buồn thay cho những con hổ giấy !
Ngẫm nghĩ vị vua của kiếm hiệp Kim Dung quả là đại tài khi xây dựng nhân vật Tây độc Âu Dương Phong, vì cả sợ nên suốt đời vẫn cứ loay hoay đấm vào cái bóng của mình !.
Yên Bái, tháng 9 năm 2013
Thợ cày Thuê
  1. Nguyễn Trọng Dân says:
“Bác” để một mình “em ” hằn học mang tiếng nhỏ nhen chưởi bới là đủ rồi , ” bác ” lại nhào vào dành “job” , dành “tiếng” xấu của “em” là thế lào.
Hehehe..
Hết Đằng, tới Nhuận đến Giang
Rồi Cần rồi Cự rồi…chàng nào đây?
CHỪNG NÀO TƯỚNG LÃNH NẮM TAY
KÉO QUÂN ĐẬP ĐẢNG ĐỔI THAY CHÍNH QUYỀN?
Kính
Nguyễn Trọng Dân
  1. Trường Giang HN says:
Với bài “giải mã” này ông TDBC muốn tạo cớ để cho người ta ném đá ông Lê Hiếu Đằng?
  1. Lính xưa says:
Chống Cộng không chống ! Đi vạch lá tìm sâu trong thân xác Tiêu dao bảo cự , Lê hiếu Đằng thì ích lợi gì .
Nhìn các còm trí thức phản biện chẳng có gì mới mẻ , cũng chỉ là nhai lại như nhai lại bản nhạc Trịnh . Bản nhạc Trịnh nhai đi , nhai lại cũng còn có người khen hay . Nhưng nhai lại cái luận điểm chống Cộng kiểu trên đây , xem ra càng ngày càng chán !
    • NGÀN PHƯƠNG says:
CỘNG VÀ CHỐNG CỘNG
Cộng gì còn nói bây giờ
Hiện thời chính yếu là người Việt Nam
Phải nên thức tỉnh đàng hoàng
Bởi toàn con cháu Hồng Bàng mà thôi
Lênin Các Mác chết rồi
Bây giờ còn lại chỉ nòi Hùng Vương
Chỉ còn máu đỏ da vàng
Đâu còn Quốc tế mơ màng mà chi
HƯƠNG NGÀN
(19/9/13)
      • DâM TiêN says:
DâM nắn nót lại câu mở đầu, nhá:
Cộng gì ? Cộng đã hết THỜI
Còn đây chính yếu là NGƯỜI Việt Nam
…..
( Một chai Cordon Bleu, mau mau…)
    • Nghịch Nhĩ Thường says:
Ông chê người ta mà chính phản biện của ông cũng chẳng khá gì. Tiêu dao bảo cự , Lê hiếu Đằng và cả Lính xưa có thật sự phản tỉnh chống cộng hay không, thì còn phải chờ và xem hành động, vì lính xưa cũng có lắm lính kiểng lắm!
  1. Nguyễn Văn says:
Đến bây giờ mà còn vẽ thêm chân cho rắn!?
Trừ khi thực tâm sám hối bằng hành động. Đừng mong đánh lừa được người dân trong thời đại ngày nay, nhất là những người Việt tị nạn cộng sản.
  1. nvtncs says:
Mấy ông già với 35 tuổi đảng lỗi thồi, đến cuối đời phản tỉnh, muốn chữa lại lỗi lầm năm xưa, đầu óc lệch lạc, không có gì để cúng hiến cho dân tộc, non sông cả. Hãy về hưu, để lại chỗ cho Phương Uyên, Nguyên Kha ra làm việc thì hơn.
Tên LHĐ đã mất hết uy tin với dân; nó đi lạc đường, sai lối từ năm 20; trái lại, Uyên Kha đã trong sáng nhìn thấy đâu là phải, đâu là trái, cũng trong tuổi đôi mươi, thì các cháu bé này giỏi, thông minh và tử tế bằng vạn những tên LHĐ, Tiêu Dao Bảo Cự.
Thôi LHĐ hãy cút đi cho dân, nước nhờ.
Ai tin được ông này. Hắn ta là đảng viên, hắn biết rỏ không ai có thể có một lời
nào chỉ trích đảng mà được yên thân mà hắn dám rủ rê kiểu này. Đã vậy trong thời gian hắn bệnh, nhiều cán bộ cấp cao tới thăm. Các bạn cứ suy nghỉ là thấy ngay thôi.
Đừng tin những gì hắn nói.
  1. vybui says:
Sau khi đưa ra một loạt các tên tuổi từ Nga đến Việt Nam như Gorbachov, Eltsine, Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Hộ, anh em ông Huỳnh Nhật Tân, Huỳnh Nhật Hải…để đi đến kết luận CS thay đổi, sau khi viện đến quy luật :” …Sự vật trên đời chẳng có gì không thay đổi, sao lại khẳng quyết CS không thể thay đổi trong khi thực tế đã không như thế…”., sau khi lấy …lịch sử CS ra để minh chứng là CS từ Karl Marx, Lenine đến CS Tàu, VN hiện nay đã…thay đổi, ông Tiêu Dao Bảo Cự muốn nói gì? Phản bác những người chống Cộng. luôn đưa ra luận điểm là CS không thể TỰ THAY ĐỔI, phải phá bỏ để xây dựng chế độ DÂN CHỦ hay muốn tỏ ra là một người có nhận thức đúng đắn hơn người?
Thực ra đây là kiểu đánh tráo khaí niệm, một hình thái cuả nguỵ biện!
“Guồng máy”, “cơ chế” cuả các chế độ CS từ khi thành lập tại Nga cho đến khi sụp đổ tan tành tại chính quê hương của nó xem ra đã có những thay đổi nào trong chiều hướng tốt hơn?
Việc CS Tàu, VN đang “thay đổi” như hiện nay theo chiều hướng nào? Nếu gọi biến chất, tha hoá và khủng hoảng… là THAY ĐỔI thì xin… thua ông TDBC. Nếu gọi biến chất, tha hoá và ngày càng tồi tệ là thay đổi cho… tốt hơn thì xin …hết ý!
Hơn nữa, không thể đánh đồng guồng máy, cơ chế và CON NGƯỜI! Con người có nhận thức, lương tâm, và kinh nghiệm, họ, những người CS từng có thời lầm lạc có thể thay đổi cho TỐT HƠN như những nhân vật TDBC đưa ra, nhưng tuyệt nhiên, cơ chế, guồng máy CS không thể làm được việc tự thay đổi, nếu có nó đã không như ‘cơm nguội gặp trời mưa’ ở Nga và Đông Âu, nếu có nó đã không có những biến dạng tồi tệ như hiện nay ở Trung Cộng và VN. Có cần nhắc lại lời cuả Gorbachov, Eltsine và những người đã từng có vai vế lớn trong Đảng CSVN( Nguyễn Văn An chẳng hạn) về khả năng tự thay đổi cuả chế độ, guồng máy, cơ chế… CS ?
Tiêu Dao Bảo Cự đưa ra những ví dụ về tham nhũng để binh vực cho ai?
“…một số công ty nước ngoài hối lộ quan chức VN để trúng thầu, để trốn thuế, gây ô nhiễm môi trường…” rồi ông ta thản nhiên kết luận: Chế độ nào cũng có kẻ xấu!
Đây là một kiểu lập luận “lập lờ”! Tại sao cũng là những công ty ấy khi hoạt động tại những quốc gia có luật pháp nghiêm minh thì không xảy ra tiêu cực hay nếu có cũng bị trừng phạt? Chế độ nào duy trì tham nhũng? Chế độ nào trao vào tay đảng viên những quyền hạn vô đối để thay nhau đục khoét tài nguyên quốc gia? Kết quả ra sao, liệu có cần phải nói tiếp?
Khi dẫn bài viết của ông Nguyễn Minh Cần, TDBC chỉ lập lại những gì “hợp với khẩu vị’ cuả ông ta, còn những điều NMC nói về “hiện tượng” LHĐ, HNN…thì lờ đi. Khi đưa ra lời cuả Adrei Sakharov về ‘vai trò’ cuả trí thức trong chế độ độc tài toàn trị, TDBC muốn nhắn gửi điều gì khi kết luận:” Không thể đòi hỏi nhiều ở giới trí thức vì chuyện trách nhiệm với đất nước là trách nhiệm cuả toàn xã hội, chẳng cuả riêng ai”? Nếu đã gọi là “hiện tượng” thì hẳn là phải “xứng tầm” cuả hiện tượng chứ? It ra, những người tự nhận là trí thức phải là “những con chuột chũi” như ông Sakharov đã ví von!
Dĩ nhiên, tôi đồng ý với phần kết luận cuả bài viết, nhưng tốt hơn,TDBC không nên có những luận điểm nêu trên vì chỉ làm nhiễu loạn vấn đề vốn đã rất đơn giản : Chế độ CS không thể tự thay đổi, phải cần dẹp bỏ để xây dựng một chế độ khác vừa đáp ứng nguyện vọng của người dân, vừa hợp với trào lưu trên thế giới hiện nay: một chế độ DÂN CHỦ thực sự!
    • SAO NGÀN says:
CON NGƯỜI VÀ GUỒNG MÁY
Con người sinh vốn tự do
Đưa vào guồng máy nguy to con người
Con người tự chủ ở đời
Đưa vào guồng máy tơi bời lá hoa
Thế nên guồng máy hại người
Ai làm guồng máy thảy đều bất nhân
Bây giờ muốn tính cân phân
Người thay guồng máy mới ra con người
Mà ai chân chính ở đời
Cũng đều ngang ngữa chớ người nào hơn
Nói ra để thấy nguồn cơn
Tự do dân chủ đều hơn trên đời
Dẹp đi mọi thói độc tài
Đời thành guồng máy quả nào hay chi
Vậy kia trách nhiệm rõ rồi
Mọi người đều có chớ nào riêng ai
NGÀN SAO
(19/9/13)
  1. quandannambo says:
chỉ có
lực lượng đảng viên trẻ
mới đủ sức
hủy diệt đảng cộng sản viêt nam
*
sau khi
thanh toán xong
cái
tập đoàn cặn bả ở ba đình hà nội
thì
chính nhửng người anh hùng này
sẻ
đứng ra lảnh đạo đất nước
*
tôi đả chán ngấy
mấy anh già lảo thành cách mạng
*
suốt đời ngậm miệng ăn tiền của việt cộng
nợ máu của dân thì chịu chưa trả
*
đến khi sắp chết
lại
mở miệng phun nọc độc

tìm cách cứu dân cứu nước
thật là nhảm nhí
*
nhửng lời lẻ của bọn họ
chỉ làm cho
diển đàn bị ô nhiểm và mất vệ sinh
*
hảy để lê hiếu đằng

đám đồng chí đồng sự già của ông ta tự sướng
với thành tích

đả hết lòng hết sức đóng góp
vào
cuộc kháng chiến thần thánh
” cỏng tàu chống mỷ cứu nước ”
mà thành quả

“chiến thắng vỉ đại long trời lở đất 1975″
*
tác giả cứ hỏi ông ta
kế sách
cỏng tàu chống mỷ

việc làm đứng đắn hay sai lầm
*
thì sẻ biết
tấm yêu nước thươn dân của ông ta *
  1. Hoàng says:
TDCB cũng như LHĐ chỉ là một lứa,loại đầu óc như trái nho…nhưng cũng muốn làm lảnh tụ như mọi người khác,đó là loại chính trị salon,họ chỉ biết nói xạo ,nói láo,nói không chính xác để lấy uy,lấy tiếng cùng người dân không kiến thức để đến một thời điểm nào đó,như những lúc giao thời,đất nước bấc an mà cướp chính quyền và lên làm lảnh tụ.Cả hai người nầy chỉ có nói..mà thực hành thì không,họ luôn xúi dục người dân đen làm những điều không đúng đắn để lót đường cho họ bước lên ngôi lảnh tụ.Từ khi hai người nầy theo bọn cs Miền-bắc,chúng đã góp sức,góp công gì cho đất nước cũng như cho dân-tộc,đương nhiên là không rồi vì chúng là những kẻ bấc tài mà muốn làm lảnh tụ,loại người nềy có quá nhiều ở các bải rác.
Muốn chống lại tàu cộng,trước hết chúng ta phải diệt kẻ nội thù,chúng là bọn csvn đã buôn dân bán nước .
Chúng ta không thể đứng lên chống tàu mà được bình-yên làm việc đó,như mọi người đã hiểu..VIỆT KHANG,PHƯƠNG UYÊN và nhiều hơn nữa,nhứng người đó đã dũng cảm đứng trước mũi súng bạo lực để hướng tới con đường chống tàu cộng,đó là một bài học cho những ai thật tâm vì dân vì nước mà mắc mưu TDBC,LHĐ chúng chỉ là kẻ tham lam tự làm công cụ cho bọn csvn được kéo dài thêm quyền lực để đàn áp dân tộc không muốn bị đồng hóa bởi bọn tàu phương bắc.
    • TRĂNG NGÀN says:
DÂN TA
Dân ta cần những anh hùng
Không cần “lãnh tụ” kiểu khùng kiểu điên
Anh hùng vì nước vì dân
Còn như “lãnh tụ” chỉ ham vì mình
Hay chi những kiểu Hiếu Đằng
Kiểu Huỳnh Tấn Mẫn một thời “vang danh”
Cũng là “lãnh tụ” theo chân
Dụ toàn những lớp sinh viên dại khờ
Thật ra chỉ bước theo “người”
Có gì bản lĩnh riêng mình nào đâu
Không đoàn không đảng cóc lên
Bây giờ già lão khó nên anh tài
Chỉ nên sám hối dài dài
Đừng ham “lãnh tụ” cốt mình ngo ngoe
NẮNG NGÀN
(19/9/13)
  1. Bút Thép VN says:
Chào ông Tiêu Dao Bảo Cự
Cái tựa đề bài viết “hay và kêu” quá: “Góp phần giải mã hiện tượng Lê Hiếu Đằng“. Nhưng nội dung thì nhạt như nuớc ốc!
Bình luận, phê phán, phân tích, chỉ trích, nghi ngờ hay tin tưởng, CHÊ hoặc KHEN là quyền của mọi người, không thể cấm cản người ta được, mà chính hành động của mình mới là “CÂU TRẢ LỜI” cho những thắc mắc và lời chê tiếng khen đó!
Ông Lê Hiếu Đằng có là “cò mồi lừa bịp của đảng, cơ hội chủ nghĩa… ” hay không, thì cũng cần phải có thời gian và hành động cụ để chứng minh.
Ông TDBC lấy gì để bảo đảm mà dám khẳng định chắc nịch rằng ông Lê Hiếu Đằng: “ không hề có như cò mồi lừa bịp của đảng, cơ hội chủ nghĩa… như người ta nghi ngờ, gán ghép?
Tôi nghĩ là ông Lê Hiếu Đằng đã suy nghĩ kỹ và đang hành động với quyết tâm, ông đang ráo riết liên lạc, kêu gọi những người đồng chí hướng, đồng tâm huyết cùng đứng lên để thành lập ra cái “ĐẢNG ĐỐI LẬP” như ông hô hào càng sớm càng tốt (?).
Nào ngờ qua bài “góp phần giải mã” Ông lại tiết lộ “Lê Hiếu Đằng chỉ gợi ý chứ không phải tuyện bố tự mình đứng ra thành lập đảng mới. Ông chưa chuẩn bị sẵn sàng cho điều này” (?)
Vậy hoá ra đồng bào ta, nhân dân ta lại thêm một lần ăn bánh vẽ?
Trích “Biến cố mới nhất (ngày 11/9/2013) là vụ Ông Đặng Ngọc Viết xông vào trụ sở Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Thái Bình dùng súng bắn vào 5 cán bộ Trung tâm Phát triển Quỹ đất, làm hai người chết, sau đó tự sát. Nguyên nhân là do việc thu hồi đất, giải tỏa, đền bù không được đáp ứng thỏa đáng. Đây là sự phản kháng quyết liệt trong bước đường cùng, gióng lên một hồi chuông báo tử cho chính nạn nhân và cả chính sách thất nhân tâm của nhà cầm quyền“.
Như vậy là quá rõ ràng, anh Đặng Ngọc Viết không nói gì, không nói một lời, nhưng ANH đã làm, và đã làm bằng chính máu và sinh mạng của mình! Còn ông Lê Hiếu Đằng, ông Hồ Ngọc Nhuận thì không chỉ nói nghe rất kêu, được nhiều người ủng hộ, cổ xuý, nhưng lại chưa có một động tĩnh gì???
    • GIÓ NGÀN says:
BÃNH VẼ
Bánh vẽ nhìn thôi đã chán rồi
Xem vui thì được chớ ăn vô
Ăn vô cũng hóa ra toàn giấy
Trợn mắt nhìn đời cũng thế thôi
Những Đằng những Nhuận đã ăn rồi
Bánh vẽ bây giờ tái xuất ôi
Thế cuộc trả vay là thế ấy
Dụ người chi nữa bạc như vôi
Nếu quả anh hùng phải rõ rồi
Cần gì già lão mới thôi nôi
Hoàn đồng chi khác trò con trẻ
Cũng chỉ hô hào ngữ ấy thôi
Bánh vẽ còn thêm tự vẽ bùa
Vẽ bùa cho lắm cũng mình đeo
Bùa này bùa khác đều bùa cả
Bánh vẽ thêm bùa quả chán pheo
MÂY NGÀN
(19/9/13)
      • Nguyễn Trọng Dân says:
” Nếu quả anh hùng đã tỏ rồi
Cần gì già lão mới thôi nôi ( hehehe..)
Thế cuộc trả vay là thế ấy
Dụ người chi nữa bạc như vôi ”
GHÊ !
Không phải là không có Lý !
Cố lên!
Ki’nh
  1. Khinh Binh says:
TDBC nên đọc Đằng cho kỹ. Đằng chỉ chủ trương không bạo động với CS thôi, y muốn cứu cái chế độ này thôi, y không quan tâm đến nội chiến, đổ máu đâu.Hồi xưa y quyết tử, nám lựu đạn, ám sát, đốt nhà y có từ không? Hỏi hồi Mậu Thân y làm gì mà bị tuyên án tử hình?
Có lẽ ông nói bây giờ Đằng thay đổi rồi? Y có thể thay đổi với kẻ cầm quyền chứ không hề thay đổi suy nghĩ của bản thân. Trước sau y vẫn như một. Đó là điều người ta không tin, không thích y.
Rõ chưa? Chậm!
  1. thuy says:
Có cái con mẹ gì đâu mà giải mã. Chuyện của kẻ quen “ăn cơm nhà này nhưng thờ ma nhà khác ấy mà” .
  1. BIỂN NGÀN says:
CẢM TÍNH VÀ LÝ TÍNH
Ông Lê Hiếu Đằng trước đây đi theo đảng CS là ông đi theo bằng xu hướng cảm tính. Chỉ mới cảm nghĩ rằng nó hay nó đúng, thế là ông đi theo. Kiểu đi theo bằng cảm xúc hay tình cảm cá nhân riêng, điều này chính các bài viết của ông cũng đã tự bộc bạch.
Rồi sau khi đã đạt được những kết quả bản thân, sau khi đã lớn tuổi, sau khi đã trải nghiệm thực tế xã hội nhiều mặt bằng nhận thức, ông tuyên bố muốn thành lập đảng mới, hô hào những người đàng viên CS cũng nên bỏ đảng đi theo hướng của ông. Thực chất đó cũng chỉ mới là cảm tính.
Qua các bài viết đó của ông Đằng, người ta nhận thấy cho tới giờ này ông Đằng vẫn chưa hiểu sâu xa gì lý thuyết Mác, về chủ nghĩa CS, cũng chưa cụ thể gì nhiều những quan điểm của ông về đảng CS trong diễn tiến lịch sử của nó, mà thực chất chưa thật hiểu về đối tượng thì những phản ứng của ông về đối tượng làm sao khiến người ta có thể tin được. Trường hợp ông Đằng chỉ là một sinh viên học sinh đi theo đảng CS quả thật hoàn toàn khác những người CS gạo cội mà mọi người đã biết về các phản ứng của họ từ lâu, vừa qua hay hiện thời đối với đảng CS. Bởi họ đều là những thành phần chí cốt ngay từ đầu, chẳng phải chỉ kiểu tân tòng như ông Đằng, ông Nhuận.
Cho nên ông Đằng nếu quả thật có mục đích, quyết tâm đúng nghĩa, có đảm lược và ý chí thật sự, trước hết ông phải tự minh bạch tuyến bố không còn trong đảng nữa, thật sự quay về với vị trí một người dân hoàn toàn độc lập, khi đó mọi việc làm của ông hiện tại mới có ý nghĩa. Chính sự rành mạch, dứt khoát, mà không phải sự nhập nhòe mới có thể làm người ta tán thưởng hay tin tưởng được ở ông.
Nhất là ông phải tự nâng mình lên mức lý trí trong hiện nay. Cho biết những cơ sở lý luận rõ ràng, chính xác nào để ông rời khỏi đảng CS, để mọi người đánh giá tính đúng mức, hay tính khách quan hoặc tính nghiêm túc của nó. Để từ đó những người đảng viên ông muốn hô hào, lôi kéo họ cũng tự trang bị cho họ những cơ sở lý luận đúng đắn và chắc chắn như thế. Đó là yêu cầu lý tính cần thiết đối với những người nào từ trước nay chỉ theo cảm tính bên ngoài mà trong đó có cả ông Đằng, ông Nhuận.
Vả chăng, để cho thấy tính chính nghĩa, tính khách quan nào đó của mình, ông Đằng không phải chỉ có các nhận định hoặc tuyên bố khơi khơi như vậy mà đủ. Ông cần phải tự mình hình thành và công bố những tài liệu về chủ trương, chính sách, đường lối khoa học đúng đắn, hay ít ra cũng là những cương lĩnh cụ thể, rõ ràng, hữu lý, chắc chắn và khả thi nhất, để người ta nhìn vào đó mà có cơ sở hầu có thể tin hoặc theo ông được.
Cho nên đi từ cảm tính đến lý tính, là điều hoàn toàn cần thiết đối với mọi người VN hiện nay, trong đó có cả mọi người đảng viên CS, mà cụ thể ở đây là hai ông Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận như trên đã nói. Mọi sự tuyên truyền bằng cảm tính trong suốt gần thế kỷ rồi quả thật chưa đưa được dân tộc, đất nước đi tới đâu, và ông Đằng ông Nhuận cũng đã chẳng thoát ra khỏi hoàn cảnh đó. Thế thì nếu bây giờ cũng cứ diễn lại trò cũ hỏi có ai cảm thấy tín nhiệm hay tin tưởng gì ở hai ông này được.
NGÀN KHƠI
(18/9/13)
  1. Haile says:
“Một xã-hội dân sự mạnh, mới mong huy-động được sức mạnh của toàn thể Dân-tộc để chống lai Bành-trướng Bắc-kinh” Ông Lê-hiếu-Đằng 45 năm có đảng, vẫn chưa thấy đảng Việt cọng ông đã và đang tôn thờ phục-vụ cho ai ? Rõ-ràng Ông đã biết và đã theo cái xã-hội Xã-hội chủ-nghĩa của đảng Việt cong đã đánh cho “Mỹ cuốc, Ngụy nhào” đâu cần phải xã-hội dân sư như Ông Đằng tuyên-bố ! Hơn nữa, Đảng Việt cọng, chẵng những không bao giờ chống, vì cùng chung một đảng, cùng phục-vu chung một chủ-thuyết Cọng-sản. Tàu cọng Việt cọng không có biên giới lãnh thổ. Ông Đằng đã thấy Tàu cọng đã ngang-nhiên hiện-diện tại các nơi trong-yếu trên khắp dất nước Việt-Nam từ lâu ! Hiện-tượng nầy không phải đã Bành-trướng hay sao ? Nhạc-sĩ Việt-Khang đã đánh động “Việt-Nam Còn hay đã mất mà bọn Tàu ngang-tàn trên quê-hương tôi !” ? Ông Đằng cũng đã biết đảng Việt cọng của Ông không bao giờ chống Bắc-Kinh. Tai sao Ông Đằng là một đảng viên trung-kiên lại tuyên-bố như trên ? Chỉ có Ông Đằng và Đảng Việt cọng biết rõ .
  1. Bao Biện says:
Bác Bảo Cự có hơi nhầm lẫn: Không ai bảo CS là không thể “thay đổi” cả, vì nếu không thể thay đổi tức là bất biến, trái lại chế độ CS đang thay đổi hàng ngày theo chiều hướng thoái hóa dẫn đến diệt vong, điều ấy ai cũng biết, không ai ngu dốt đến mức bảo “CS không thể THAY ĐỔI”. Yeltsin chỉ bảo CNCS là không thể “SỬA ĐỔI” nghĩa là không thể sửa chữa cho tốt hơn!
Nhận xét “không thể sửa đổi” ấy là đối với chủ nghĩa CS, chế độ CS, đảng CS chứ không phải đối với những dảng viên CS cụ thể. Vì một cá nhân đã là đảng viên CS thì đương nhiên có thể thay đổi nếu họ tỉnh ngộ, mà chính Yeltsin là một ví dụ. Nhưng khi họ càng thay đổi thì họ càng từ bỏ con đường CS, nghĩa là chất CS của họ ngày càng ít đi, khi thay đổi hẳn thì họ không còn là người CS nữa mà đã chống lại con đường CS mà họ đã chọn, như vậy đương nhiên đã thừa nhận lúc trước theo CS là sai lầm! Dù hiện nay muốn “hành động, hành động và hành động” nhưng không dám tự phê phán sai lầm quá khứ ấy thì rõ ràng là bảo thủ, tự mâu thuẫn. Nhà văn Bảo Cự “giải mã” cho ông Lê Hiếu Đằng cũng là muốn “giải mã” cho mình!
  1. Phan Huy says:
Cỗ Xe Xã Nghĩa
Cỗ xe xã nghĩa sẽ về đâu?
Lúc chạy qua Tây, lúc rẽ Tàu
Quàng xiên lảo đảo như say rượu
Sang cuồng, Trọng lú, Dũng xà mâu.
Dân tộc kinh hoàng ngó lũ điên
Ngông cuồng, khoác lác, dốt kinh niên
Khăng khăng quyết giữ vai xà ích
Chẳng kể gì cơ nghiệp tổ tiên.
Cỗ xe rồi sẽ chạy về đâu?
Con đường Cộng sản quá cơ cầu
Trước sau rồi cũng rơi vào hố
Lôi cả quê nhà xuống vực sâu.
Hành khách hình như đang ngủ mơ
Hay là vô cảm vẫn thờ ơ
Hay là sợ hãi bầy lang sói
Nên vẫn cam tâm đứng đợi chờ…

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

RE: Học cái gì? _ Blog Huỳnh Ngọc Chênh



<i>"Cái nghiệp chướng gì nó đè lên mà sau bao lần cải cách, chương trình giáo dục VN vẫn chưa thoát ra khỏi những điều tù mù tăm tối?"</i> (Blog Huỳnh Ngọc Chênh)

Đôi khi cũng cần nhắc cho quý các nhà trí thức đứng giữa háng hiểu rằng, trước kia, ở VNCH tự do không hề có cái "nghiệp chướng giáo dục xã hội chủ nghĩa" như trên. Nền giáo dục VN ở VNCH là một nền giáo dục "tự do nhân bản khai phóng", là một nền giáo dục bình thường của con người, vẫn đuọc áp dụng ở các quốc gia tương đối tiến bộ 

"Trí thức đứng giữa háng" = Quý các nhà "trí thức” lớn lên ở VNCH, đuọc hưởng một nền giáo dục tử tế của VNCH tự do, nay, để mong đuọc quý các nhà “trí thức” cộng sản bắc kỳ xác nhận là quý các nhà trí thức ấy đang nghiêm túc đứng giữa... háng, [một requirement để được quý các nhà trí thức bắc kỳ ban thưởng cho cái chứng chỉ "hòa hợp hòa giải"], quý các nhà trí thức đứng giữa háng không ngừng bắt chước quý các nhà  trí thức cộng sản bắc kỳ, nỏ mồm bịa đặt vu cáo VNCH,

*****

Thực sự bác Huỳnh Ngọc Chênh lại không biết "cái nghiệp chướng gì nó đè lên" ?

Cái "nghiệp chướng" ấy đã đổ xuống người dân miền nam từ tháng 4 năm 1975 khi nước VNCH tự do, không chấp nhận sự giúp đỡ của Trung quốc(*), bị nước VNDCCH cộng sản chiếm đóng.

Từ đó nước VNDCCH cộng sản với bọn cộng sản Hồ chí Minh và quý các nhà  trí thức cộng sản bắc kỳ đem chế độ cộng sản VNDCCH đê tiện gian ác của nước VNDCCH cộng sản áp đặt lên người dân miền nam, đốt sách của người miền nam, chiếm đoạt trường học của người miền nam,

từ đó nền giáo dục tự do nhân bản khai phóng của VNCH, của người miền nam, bị bọn cộng sản Hồ chí Minh và quý các nhà trí thức cộng sản bắc kỳ chà đạp, tiêu diệt, thay vào đó, bọn cộng sản Hồ chí Minh & quý các nhà giáo dục & trí thức bắc kỳ, dựa vào công an cộng sản Hồ chí minh, dựa vào súng đạn tàu cộng, đem cái ách giáo dục xã hội chủ nghĩa đê tiện của chủ thuyết Mác Lê tội ác, của bọn cộng sản VN Hồ chí Minh & Pham văn Đồng phi nhân phản dân tộc, chuyên nghề rước giặc tàu vào VN & chuyên nghề ký văn tự bán nước áp đặt lên người miền nam.


*****

Cái nghiệp chướng đó đã đổ xuống người dân miền bắc từ 1954 khi quý các nhà  cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh tuân lệnh Tàu cộng chia cắt Việt nam tại vỹ tuyến 17, đuọc Tàu cộng cho thay thế thực dân Pháp cai trị miền bắc VN của Quốc gia Việt nam, 

Từ đó, dựa vào súng đạn Tàu cộng, dựa vào sự chống lưng của các "cố vấn Trung quốc vĩ đại" quý các nhà  cộng sản Hồ chí Minh đàn áp & khủng bốp người dân miền bắc dựng nên nước VNDCCH (**), dựng nên chế độ cộng sản VNDCCH với "nền giáo dục xã hội chủ nghĩa" với những hậu quả như trên.

Trước 1954, trước khi miền bắc bị bọn cộng sản Hồ chí Minh rước giặc tàu vào nhuộm đỏ miền bắc VN, thì nền giáo dục VN không cộng sản đã có một sản phẩm có thể gọi là tuyệt hảo, thường đuọc gọi là "thế hệ vàng" hà nội...

*****

Cái nghiệp chướng đó đã khởi sự từ 1950 khi cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh đón quân tàu cộng vào VN, cùng với tàu cộng tiến hành cuộc bạo lực chính trị cộng sản, bành trướng chủ thuyết mác lê tội ác vào VN

Cái nghiệp chướng đó đã manh nha từ ngày 19-8-1945 khi quý các nhà  cộng sản Hồ chí Minh & Phạm văn Đồng & Võ Nguyên Giáp & Cù Huy Cận & Tó Hữu tiến hành cuộc phản bội tháng 8-1945, cướp chính quyền VN, đặt chính quyền Việt nam vào tay cộng sản với ý đồ thiết lập một nhà nước cộng sản tại VN theo con đường Mác Lê, bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VN, áp đặt nền giáo dục cộng sản đê tiện lên người dân VN.

*****

Trước khi xảy ra cuộc phản bội tháng 8, khi còn chính phủ Trần Trọng Kim, chính phủ đầu tiên của nước Việt nam độc lập, mới lấy lại độc lập từ ngày 11-3-1945, thì nền giáo dục VN, dưới thời chính phủ Trần Trọng Kim, cũng là một nền giáo dục tử tế, theo khuynh hướng cởi mở tự nhiên bình thường của mọi nền giáo dục của con người, tương tự như ở các nước tây phương tiến bộ, mọi người đi học, đi dạy đều có thể tiếp cận mọi nguồn thông tin thuộc đủ mọi khuynh hướng trên thế giới, 

bộ giáo dục của chính phủ Trần trọng Kim, chính phủ đầu tiên của nước VN độc lập, có thêm chương trình giảng dạy về lịch sử Việt nam, những bài học chân thực về lịch sử VN, từ đó, chỉ trong vòng mấy tháng cầm quyền, cùng với nền độc lập mới lấy lại, những bài học lịch sử VN đã khơi dạy nơi người VN, nơi thanh niên VN lòng tự tin dân tộc, lòng yêu nước nồng nàn...


Chính là nhờ vào giai đoạn trên, chính là đường hướng giáo dục tử tế & bình thường của chính phủ Trần trọng Kim đã góp phần quan trọng tạo nên tinh thần & lòng quả cảm nơi những thanh niên VN sau này sẵn sàng xả thân cứu nước trong cuộc chiến tranh chống Pháp 
( quân Pháp này cũng do quý các nhà  cộng sản Hồ chí Minh, với bản văn tự bán nước ngày 6-3-1946 đem vào)

chứ không phải như quý các nhà  trí thức cộng sản bắc kỳ thường ngoa ngôn dựng đứng là "nhân dân ta theo bác hồ chí minh kháng chiến chống pháp để xây dựng chủ nghĩa xã hội",

*****

Thanh niên Việt nam, người VN tham gia cuộc kháng chiến chống Pháp là để sau khi đánh đuổi quân Pháp ra khỏi nước, sẽ, do chính người VN điều hành, đưa đất nước dân tộc VN tiến lên một tương lai xán lạn, tiến lên trên con đường dân chủ tự do theo khuynh hướng dân chủ tự do tây phương như đã đang hiện diện tai Anh, Pháp, Mỹ... lúc ấy, chứ không phải để "chọn lựa đảng cộng sản & chủ nghĩa xã hội" như bọn cộng sản Hồ chí Minh & VNDCCH vong bản ngoại lai tay sai Tàu cộng và bọn trí thức cộng sản bắc kỳ sau này thường rêu rao.

Người VN chống Pháp, là chống ách cai trị của Pháp chứ không chống nền văn minh & sự tiến bộ của Tây phương, lại càng không phải là chống Pháp để mà sau đó "xây dựng chủ nghĩa xã hội"

Lòng yêu nước của người VN đã bị bọn cộng sản Hồ chí Minh & Võ Nguyên Giáp & Phạm văn Đồng & Cù Huy Cận & Tố hữu lường gạt, lợi dụng để dựng nên chế độ cộng sản & nhà cầm quyền cộng sản VNDCCH theo con đường Mác lê tội ác, bành trướng chủ thuyết mác Lê tội ác vào VN.

*****

Năm 1950, nhân khi cộng sản tàu chiếm trọn Trung hoa, bọn cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh đã rước giặc tàu vào VN, cùng với giặc tàu tiến hành cuộc bạo lực chính trị bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VN,

từ đó, dựa vào súng đạn tàu cộng, bọn cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh ăn cắp cuộc kháng chiến chống Pháp của người dân VN,

để sau cùng, năm 1954,bọn cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu đã tuân lệnh giặc tàu chia cắt VN để đuọc giặc tàu cho thay thế quân thục dân Pháp cai trị miền bắc VN,

từ đó, dựa vào súng đạn giặc tàu cộng, bọn cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh phản bội lý tưởng dân chủ tự do của cuộc kháng chiến chống Pháp, khủng bố dân chúng VN, dựng nên chế độ cộng sản VNDCCH độc tài đê tiện gian ác lên miền bắc VN, áp đặt ách "giáo dục xã hội chủ nghĩa" đê tiện lên mièn bắc VN, gây nên hậu quả như ngày nay cho VN

*****

<b>Như vậy, xét ra, chẳng có cái "nghiệp chướng" nào cả, mà chỉ có, đảng cộng sản Hồ chí Minh, nhà cầm quyền cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh, con đẻ của cộng sản tàu, do cộng sản tàu bảo dưỡng, dựng nên tại VN, đã gây nên thảm trạng giáo dục cho Việt nam

chính là đảng cộng sản VN Hồ chí Minh, nhà cầm quyền cộng sản VN & Hồ chí Minh vong bản ngoại lai tay sai Tàu cộng dựa vào ngoại bang, dựa vào súng đạn tàu cộng, dựa vào sự chống lưng của tàu cộng làm đầu nậu trấn lột nhân dân đất nước VN và con đường & chủ thuyết Mác lê tội ác đần độn của bọn cộng sản VN Hồ chí Minh đã gây nên thảm trạng giáo dục cho Việt nam!
Chứ chẳng có cái "nghiệp chướng" nào cả!</b>

Điều duy nhất có thể làm để cứu vãn nền giáo dục VN, cũng là cứu vãn VN, xây dựng lại một tương lai xán lạn cho VN, là càng sớm càng tốt, lật đổ ách cai trị cộng sản Hồ chí Minh độc tài đê tiện, phản quốc, đần độn, phi nhân, phản dân tộc. 

 _________


|

Học cái gì?

Thế giới bỏ rồi, Việt Nam vẫn học
Thế giới bỏ rồi, Việt Nam vẫn học
Thuở ấu thơ, tôi là một đứa bé hoang dã.
Ba tôi thường xuyên đi tù, mẹ tôi chạy chợ từ sáng sớm đến tối mịt mới về, hai chị lớn lo việc đồng áng, ba đứa nhỏ chúng tôi tự lo cho nhau. Tôi chưa từng được đi chăn trâu, vì nhà tôi không có trâu, nhưng tôi cũng sống hoang dã và có đầy đủ đức tính y như những đứa trẻ nầy.
Thấy tổ chim là phải bắt phá cho bằng được, thấy cây trái trong vườn nhà khác thì phải ăn trộm cho bằng được, không ăn trộm được thì phải ném đá cho rụng hết. Thấy cái gì ngoài đường hay trong vườn nhà người ta là muốn quơ lượm về nhà. Thường xuyên trần trục, không hề biết đội mũ và mang dép là gì. Đi tắm là để bơi chứ không phải để làm vệ sinh, nên cáu bẩn đầy người. Thấy người già cả tàn tật thì trêu chọc…
Ấy vậy mà sau khi trầy trật học xong bậc tiểu học, tất cả những thói hư hoang dã ấy lần lượt biến mất trong tôi từ lúc nào mà tôi không hề hay biết. Khi vào lớp đệ thất trường huyện tôi đã là một học sinh chỉnh chu và tươm tất. Tôi biết mặc quần tây có dây nịt, áo sơ mi bỏ vào trong, giày có dây buộc và có vớ mỗi khi đi học hoặc đi xuống Hàn (tức là đi xuống thành phố Đà Nẵng). Tôi biết lễ phép chào hỏi người già, biết tôn trọng và giúp đỡ người tàn tật. Tôi không còn phá phách các tổ chim và lấy việc bắn chim làm thú vui. Tôi biết dừng lại, ngã mũ, cúi đầu khi gặp đám tang hoặc đi ngang qua nơi đang làm lễ chào cờ. Tôi ý thức được việc tôn trọng của công và của cải của người khác. Tôi biết tránh ăn nói những lời tục tỉu. Tôi biết không làm những điều bậy bạ để giữ danh giá gia đình…Tôi thấy mình ứng xử tự tin không thua kém gì dân thành phố cùng trang lứa.
Tất cả những điều đó dĩ nhiên tôi chỉ học được qua các năm tiểu học, dù cơ sở vật chất của những trường lớp tôi trải qua thời đó rất nghèo túng, trầy trật và vá víu. Cái nội dung chương trình giáo dục ưu việt thời đó đã vượt qua mọi trở ngại vật chất để thấm vào trong tôi lúc nào tôi không hay.
Vẫn tin rằng, ở nhà trường bây giờ cũng dạy những điều đó, nhưng tôi lại có cái cảm giác gì đó rất bất ổn. Ngay giữa các thành phố văn minh hiện nay, tôi vẫn thấy có bọn trẻ con chen lấn tranh giành với người già cả, chọc ghẹo người tàn tật, bắn phá chim chóc, phá phách vườn hoa, chọc ghẹo thú dữ, phá hoại môi trường, phá hoại và ăn cắp của công…và đỉnh cao của sự tệ hại nầy được phơi bày ra qua các lần đông đảo thanh niên nam nữ ăn cướp hoa trong các lần lễ hội hoa ở Hà Nội.
Không thể căn cứ trên một số thanh thiếu niên hư hỏng, trên vài hiện tượng sai trái mà kết luận ngay bản chất của nền giáo dục. Tuy nhiên, gần như 100% trẻ em ở thành phố đều được tới trường, đều ít nhất học xong bậc tiểu học, nhưng vẫn còn khá đông trẻ em và thanh thiếu niên ngay tại các thành phố lớn có những hành vi sai trái, không khỏi không làm chúng ta băn khoăn nghi ngờ về tính đúng đắn của chương trình dạy học trong nhà trường ngay từ bậc tiểu học. Các em đã học được gì về đạo đức sơ đẳng làm người trong 5 năm tiểu học?
“Nam thanh nữ tú” cướp hoa ở lễ hội hoa anh đào tại Hà Nội
Lại cướp hoa ở lễ hội hoa khác bên Hồ Gươm
Qua sách báo, qua tiếp xúc với các phụ huynh có con em đang du học, tiếp xúc trực tiếp các em đang đi học ở nước ngoài ngay từ bậc phổ thông, cũng như tiếp xúc với nhiều em Việt kiều. tôi thấy nền giáo dục phổ thông của các nước tiên tiến rất thực tiễn, rất nhân bản và rất nhiều thứ khác mà nền giáo dục của ta không hề có.
Ngoài kiến thức cơ bản như văn toán lý hóa..trường học nước ngoài còn tạo điều kiện cho từng học sinh phát huy tối đa các năng khiếu vui chơi của mình như: thể thao, sân khấu, âm nhạc, hội họa…Tôi đã gặp một đứa con của người bạn đang học lớp 11 đã chơi được trong dàn nhạc giao hưởng, một đứa khác đang lớp 10 đã thường xuyên diễn kịch của shakespeare. Trường học phổ thông cũng dạy cho học sinh cách ăn chơi như đi dự tiệc lớn, tiệc nhỏ phải ăn mặc ra sao, mời bạn gái như thế nào, tổ chức tiệc tùng phải làm gì, tổ chức dã ngoại thì làm sao…Các trường phổ thông bên ấy, đa số không yêu cầu học sinh mặc đồng phục, nhưng những trường mặc đồng phục thì cũng mỗi tuần có 1 ngày cho mặc tự do, để qua đó phát hiện cá tính học sinh cũng như uốn nắn kịp thời những lệch lạc của các em qua gu thời trang. Rồi lại mỗi năm học có một ngày cho học sinh mặc đồ ngủ đến trường cũng như mang theo đầy đủ các phụ kiện làm đẹp ở nhà để qua đó hướng dẫn các em về những chuyện riêng tư tế nhị.
Những chuyện rất nghiêm túc và rất thực tế đều được dạy qua ở phổ thông. Ví dụ, học sinh cấp ba có giờ học về tài chính, bày cho các em biết quản lý tiền nong, biết mở tài khoản, biết giao dịch qua ngân hàng. Rồi họ dạy cho học sinh biết viết đơn từ, thư tín, biết đi phỏng vấn để xin việc làm, biết cách ăn mặc nơi công sở (mỗi học sinh bắt buộc có một bộ đồ công sở khi đến kiến tập tại nơi nầy), biết “check in” và “check out” nơi sân bay…Nghĩa là một học sinh khi đã tốt nghiệp cấp ba thì ngoài kiến thức khoa học cơ bản, các em phải biết mọi chuyện trong cuộc sống hiện đại, từ cách ăn, cách chơi, cách mặc, đến cách giao tế, đi lại, mua sắm, xin việc…tất tần tật mọi thứ cần thiết trong cuộc sống. Phụ huynh gởi con mình vào trường phổ thông, 12 năm sau yên tâm đón nhận về một công dân tốt, một con người phát triển hoàn chỉnh.
Chương trình giáo dục của ta tại sao không làm được những việc như vậy nhỉ?
Hãy bỏ bớt những bài học chính trị nặng nề, bỏ bớt những kiến thức chuyên sâu chưa cần thiết, bỏ bớt những bài tính mẹo theo kiểu đánh đố hóc búa…thì có thể có thời gian để dạy cho các em những điều cần thiết.
Cái nghiệp chướng gì nó đè lên mà sau bao lần cải cách, chương trình giáo dục VN vẫn chưa thoát ra khỏi những điều tù mù tăm tối?
Blog Huỳnh Ngọc Chênh



Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Khán giả và buổi thuyết trình của tiến sỹ Nguyễn Nhã

11 Phản hồi cho “Khán giả và buổi thuyết trình của tiến sỹ Nguyễn Nhã”

  1. nguyen ha says:
    TS Giấy” Nguyện Nhã.Dưới chế độ HCM,cái gì củng có,nào là Viện nầy,viện nọ…như viện Sử học chẳng hạn, viện Nghiên cứu Mac-lê cả! Sau nầy còn có Học viện Chính trị HCM.,nơi đẻ ra Trọng
    Lú.Ngu nhất là các Viện thuộc loại trên.Quí vị không tin thì hỏi mấy vị ở viện Toán học VN,như TS Hoàng hửu Đ,TS Huỳnh v M,TS Nguyễn sĩ H. Giản đơn thôi,vì những ngành khoa học xã-hội thì tha hồ mà “nói láo’,CS là tổ-sư nói láo.Ngành Toàn học “đếch “nói láo được,nên các viện sỉ ở đây it quyền lợi hơn các
    viện khác.Nguyễn nhã xuất than từ mấy Viện “nói láo” đó,nên gọi là TS giấy NNha!
  2. SÓNG NGÀN says:
    THẬT TỘI NGHIỆP CHO NHÀ SỬ HỌC
    Nhà sử học đúng nghĩa không phải thuần túy chỉ là người biết nêu ra những sự kiện lịch sử có thật mà còn phải biết đánh giá, lý giải những sự kiện lịch sử đó. Đó là điều mà rõ ràng nhà sử học Nguyễn Nhã hiện nay đã không làm được. Việc Hoàng Sa, Trường Sa là của VN là điều hoàn toàn khách quan, đã được các bằng chứng lịch sử cụ thể đã có chứng minh một cách rõ ràng. Vậy nên việc khẳng định đó thật sự cũng không có gì mới, cũng không còn làm tốt gì hơn được nữa. Nên cái chính yếu là làm sao thu hồi được Hoàng Sa, cũng như ngăn chặn không cho TQ chiếm thêm Trường Sa, hay các vùng biển khác của VN, bằng mọi cách. Điều này chỉ thuộc hiện tại và tương lai mà không thuộc quá khứ, nên vai trò của nhà sử học ở đây chẳng quyết định gì nữa. Trái lại, đó chính là ý nghĩa và vai trò của nhà chính trị, nhà quân sự, hay nhà ngoại giao cần phải có. Bởi vậy, nhà sử học trước một việc đã rồi, tức HS đã bị TQ chiếm, còn một phần TS đang bị lấn tới, thì cần phải ăn nói làm sao cột để giúp tốt nhất cho nhà chính trị, nhà quân sự, nhà ngoại giao ngay, từ trong hiện tại thế thôi. Còn nhà sử học tự mình quả không tự giải quyết được điều gì nữa cả. Tuy vậy, nếu cả bốn nhà như thế cũng đều không làm được việc gì nữa hết, thì đó mới quả là điều đáng tiếc và đáng trách nhất. Nhưng cũng không nên đem quá khứ để làm mẫu mực cho hiện tại. Không thể nói ngày xưa ông cha ta từng nhiều lần phải hòa hoãn hay chịu lép vế với TQ thì ngày nay luôn luôn cũng phải làm như vậy. Bởi mỗi thời đại có hoàn cảnh, tình huống khác nhau, không phải chỉ luôn thụ động, tiêu cực hoặc máy móc như cũ. Mọi cái sợ hữu lý luôn luôn khác với mọi cái sợ vô lý, nên không thể đánh đồng hay đồng hóa chúng vào một được. Vì như thế thì cũng chỉ còn có duy cái sợ mà không còn điều gì khác nữa.
    NGÀN KHƠI
    (03/9/13)
  3. Bút Thép VN says:
    Trích: “Trước năm 1975, VNCH và VNDCCH là hai chính quyền được quốc tế công nhận, cớ sao VNDCCH lại ký giấy bán HS, TS của VNCH cho TQ?.
    Tôi thấy câu hỏi này của một thính giả rất chuẩn chứ không “bỗ bã” như tác giả Việt Nguyễn đánh giá. Nhưng câu trả lời dưới đây may ý đồ xấu của Ts Nhã:
    Ngày trước Đài loan chiếm đảo Thái bình, thuộc quần đảo TS, đảo này chính tôi đã đổi tên là Ba bình. Chính quyền VNCH lúc đó cũng hoan hô lắm, vì cho rằng Đài loan là đồng minh chiếm giữ hộ. Cũng như chính quyền miền bắc, để TQ đánh chiếm HS là lấy làm mừng vì cũng là đồng minh chiếm giữ hộ. Ts dẫn lời ông Dương Danh Dy nói rằng VN ta bị TQ lừa nhiều lắm rồi“.
    Không biết Ts Nhã căn cứ vào đâu mà nói “Chính quyền VNCH lúc đó cũng hoan hô lắm, vì cho rằng Đài loan là đồng minh chiếm giữ hộ“?
    Đây là lần đâu tiên tôi nghe câu này! Hay chỉ là điều dối trá do ông Ts Nhã phịa ra?
  4. Bút Thép VN says:
    Trích bài chủ: “Trong suốt buổi nói chuyện Ts vẫn thường khẳng định, tôi là người nghiên cứu lịch sử, nên chỉ muốn cung cấp những số liệu cụ thể, khách quan, mà tiêu chí là minh bạch rõ ràng, còn đánh giá như thế nào là quyền của mọi người. Ts cũng nhắc lời tiền nhân, quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách. Thế nhưng trong cách trả lời của Ts thường né tránh những vấn đề mà nhà nước cộng sản VN cho là nhạy cảm. Chả ai trách được Ts cả, Ts là người nói sử, không cần phải thể hiện chính kiến của mình. Nhưng chính điều này đã khiến thính giả chán chường.
    Cả một bài báo dài dằng dặc nói về buổi thuyết trình của tiến sỹ Nguyễn Nhã liên quan đến Hoàng-, Trường Sa. Nhưng chỉ cần đọc trích đoạn trên đây của tác giả Việt Nguyễn thì cũng đã đủ hiểu diễn giả là người như thế nào, và nhân cách của TS Nguyễn Nhã ra sao rồi!
  5. Hoàng Lan says:
    Nhờ đọc được bài báo này mà tôi mới biết Ông Nguyễn Nhã là người như thế nào. Hình ảnh ông Nhã trong tâm tôi bấy lâu nay giờ vỡ tan thành bọt nước. Vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa quan trọng và bức thiết đối với dân, với nước như vậy mà ông chỉ nói lơ tơ mơ, nói qua loa, nói mà lo sợ sẽ bị “oánh” thì đi Tây diễn thuyết làm gì cho tốn tiền của dân, cho tai tiếng là một nhà sử học ” nhát thỏ đế” và biết bao hệ lụy sẽ xảy ra sau này không những cho ông mà có thể cho cả đất nước.
    Thế mà có một số bạn trẻ ưu tư với tình hình đất nước và yêu sử học muốn nghiên cứu HS – TS với sự dẫn dắt của Nguyễn Nhã.
  6. Bần-Nông says:
    Kính thưa TS Nguyễn Nhã,
    Bấy lâu nay, BN rất tôn trọng & tin tưởng khả năng chuyên môn của TS qua công trình nghiên cứu hơn 40 năm về biển đảo VN nhất là HS & TS. Nhưng qua chuyến đi nầy cộng vào những câu trã lời của TS với thính giả, BN hoàn toàn thất vọng về TS. Những câu trã lời của TS chẳng khác nào câu trã lời của nhà nước & ĐCSVN là “dân chúng đừng lo, mọi việc đã có nhà nước & ĐCSVN lo cả rồi”.
    Xin trích: “Tại sao chúng ta không kiện TQ ra tòa án quốc tế như Filipin?, một thính giả nữ được Ts NN khuyến khích đã hỏi như thế. Câu trả lời là, kiện tụng như thế tốn kém lắm, án phí hàng bảy tám triệu đôla, lại nữa ta chưa có thẩm phán quốc tế nào là người VN, tòa án, kiện tụng mà, thắng thua chưa biết được. TQ vẫn nói ta lật long họ, rằng ta nói một đằng làm một nẻo, Nhưng chính họ đã lật lọng ta trước, họ đã đi đêm với Mỹ năm 1972. TQ tấn chiếm HS, nước Mỹ phải có trách nhiệm…!” hết trích. Thưa TS, số tiền 7-8 triệu án phí so với hơn 10 tỉ USD kiều hối có là bao mà TS cho là nhiều? Nói cho cùng, nếu nhà nước ko có đủ tiền mà nhà nước muốn kiện Trung cộng lên LHQ về lãnh thổ, theo thiển nghỉ của BN, thì NVHN cũng cố gắng đóng góp giúp nhà nước đủ số để lo điều đó (BN rất tin điều nầy). Còn nói VN chưa có thẩm pháp quốc tế, thì tại sao ta cần phải có? TS làm như có họ, thì VN dễ đúc lót để thắng kiện chăng? Thật sự mà nói, đã có rất nhiều người Việt trên thế giới có đẳng cấp luật quốc tế rồi. Nếu VN kiện Trung cộng lên LHQ, BN nghỉ họ ko bỏ VN lẽ loi đâu. Vấn đề là VN có dám kiện Trung cộng lên LHQ hay ko mà thôi ???!!!… Còn nói Mỹ phải có trách nhiệm, thì đó là lối “ngụy biện” mà thôi ! Chúng ta phải lo cho chính chúng ta trước, rồi mới đòi hỏi người khác giúp mình !
    Xin trích: “Ngày trước Đài loan chiếm đảo Thái bình, thuộc quần đảo TS, đảo này chính tôi đã đổi tên là Ba bình. Chính quyền VNCH lúc đó cũng hoan hô lắm, vì cho rằng Đài loan là đồng minh chiếm giữ hộ.” hết trích. Dựa vào đâu mà TS khẳng định điều nầy? BN ko phải muốn bênh vực VNCH, nhưng khi TS nói, thì phải có cơ sở & bằng chứng chứ ?!.
    Nói về “công hàm của Phạm Văn Đồng”, tuy BN là người rất dốt về luật, nhưng BN nghỉ rằng quốc hội (QH) là cơ quan quyền lực tối cao của nhà nước VN, thì QH có khả năng “vô hiệu hóa” công hàm đó. Vậy QH có làm được điều nầy chưa? Thú thật BN xem công hàm nầy là chuyện ko to tác cho lắm, nhưng BN chỉ lo sợ nhà nước & ĐCSVN đã ký những văn kiện khác to tác hơn công hàm của Phạm Văn Đồng nhiều, cho nên họ ko dám lên tiếng. Đó là điều BN lo nhất…
    Xin có lời khuyên đến TS, nếu mai kia TS có đi diễn thuyết ở đâu đó, với những câu hỏi TS khó trã lời, thì xin TS nói “câu hỏi đó vượt ngoài khả năng cho phép” thì thính giả nghe còn dễ lọt tai hơn là những câu trã lời “lấm liếm” của TS như trong bài viết nầy.
    BN rất đồng thuận với các câu hỏi mà tác giả bài viết đã nêu lên. Thành thật cám ơn, tác giả !
    BN là người dân, kiến thức rất hạn hẹp, nhưng thẳng thắn đặt vấn đề với TS. Nếu nó có làm TS phật lòng, thì BN thành thật xin lỗi vậy. Thân ái…
  7. noileo says:
    “Trước năm 1975, VNCH và VNDCCH là hai chính quyền được quốc tế công nhận, cớ sao VNDCCH lại ký giấy bán HS, TS của VNCH cho TQ?”. Câu hỏi của một thính giả có vẻ bỗ bã.
    “Ngày trước Đài loan chiếm đảo Thái bình, thuộc quần đảo TS, đảo này chính tôi đã đổi tên là Ba bình. Chính quyền VNCH lúc đó cũng hoan hô lắm, vì cho rằng Đài loan là đồng minh chiếm giữ hộ. Cũng như chính quyền miền bắc, để TQ đánh chiếm HS là lấy làm mừng vì cũng là đồng minh chiếm giữ hộ.” Ts dẫn lời ông Dương Danh Dy nói rằng VN ta bị TQ lừa nhiều lắm rồi.
    NGuyễn Nhã không có cam đảm hay không có đủ hiểu biết để trả lời cho câu hỏi của thính giả, thì cứ im lặng, chứ không nên loanh quanh với những luận điệu vớ vẩn như trên nhằm chạy tội bán nước cho VNDCCH, cho Hồ chí Minh & Phạm Văn Đồng & bọn cộng sản VNDCCH & nước VNDCCH , cái tội đã cắt Hoàng Sa của Việt Nam dâng cho giặc Tàu
    Nguyễn Nhã cần phải đưa ra bằng chứng đầy đủ, cụ thể về điều mà Nguyễn Nhã nói là “Chính quyền VNCH lúc đó cũng hoan hô lắm, vì cho rằng Đài loan là đồng minh chiếm giữ hộ.”,
    nếu không, Nguyễn Nhã chỉ là một tên trí thức Việt cộng chuyên nghề làm chứng gian
    Nguyễn Nhã đuọc nhà cầm quyền cộng sản xưng tụng như “nhà sử học VN có thẩm quyền về HS & TS”, do đó một phát biểu của NGuyễn Nhã, như nêu trên, sẽ dễ dàng đuọc đối phương nêu ra như một “bằng chứng” về “chủ quyền” của đối phương, đại loại như: “Nguyễn Nhã, nhà sử học danh tiếng của nước CHXHCNVN, đã xác nhận rằng VNCH đã đồng ý trao Ba bình cho Đài Loan…”, chừng đó thì chính là Nguyễn Nhã, chứ không ai khác, là thủ phạm của tội bán nước, tội cắt Ba bình giao cho Đài Loan, cũng như VNDCCH & HỒ chí Minh & Phạm văn Đồng và mấy tên Việt cộng, đảng viên cộng sản VN, như Ung Văn Khiêm & Lê Lộc đã can tội bán nước, cắt HS & TS của VN dâng cho giặc tàu:
    “Theo thông tin của Trung Quốc, vào năm 1956, thứ trưởng ngoại giao của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Ung Văn Khiêm đã nói với đại biện Trung Quốc tại Việt Nam rằng về mặt lịch sử thì Nam Sa là một phần lãnh thổ của Trung Quốc và cũng trong dịp đó thì ông Lê Lộc, quyền trưởng ti châu Á thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam Dân chủ Cộng hòa còn nói rằng theo các tư liệu của Việt Nam thì Trung Quốc đã tuyên bố chủ quyền với Nam Sa từ thời nhà Tống”
    Chỉ có ở nước VNDCCH “độc lập & tự do & hạnh phúc” của mấy nhà trí thức hà nội 19-5, trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ, cỡ Tương Lai & Tô văn Trường & Nguyễn Thanh Giang…, có mấy thứ “viên chức nhà nước nước VNDCCH” & “thứ trưởng ngoại giao nước VNDCCH” cộng sản, có mấy tên Việt cộng, đảng cộng sản Hồ chí Minh phản quốc, mới có thể có cái “tư duy”, “phát ngôn” đần độn & phản quốc như trên
  8. le van luc says:
    Viet nam Cong Hoa nao hoan Ho Dai loan Giu ho Dao Ba binh? Noi sao Ngu The ,Dai loan Chiem Ba binh Tu Tay Tui Nhat ,Sau de nhi The Chien do la mot viec Da roi VNCH phan doi nhung khg lam Gi duoc Danh chiem lai U .Luc do HQVNCH chua du manh ,may ong nay an noi ho do khg co mot bien chung ro ret ./
    • noileo says:
      Đài Loan chiếm đóng Ba Bình vào năm 1946, sau khi bọn cộng sản Hồ chí Minh & Võ Nguyên Giáp & Phạm văn Đồng & Cù Huy cận tiến hành cuộc phản bội tháng 8-1945, cướp chính quyền VN, vốn trong tay Hoàng Đế Bảo Đại & chính phủ Trần Trọng KIm, những người không cộng sản.
      Từ đó chính quyền nước VN bị đặt vào tay bọn cộng sản với ý đồ thiết lập tại VN một nhà nước cộng sản theo chủ thuyết Mác Lê tội ác, bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VN,
      Nhân lúc ấy Đài loan chiếm đóng ba bình của VN.
      Như vậy trách nhiệm để mất Ba bình là thuộc về bọn cộng sản Hồ chí Minh và nhà nước nước VNDCCH.
      • tranle52 says:
        Tôi hoàn toàn đồng ý với những luận cứ của noileo. Nguyễn Nhã chỉ là một tên C.S. vụng chèo và dở chống mà thôi.
  9. Trúc Bạch says:
    Ôi Giời ơi là Giời !
    Đảng tính không bang Giời tính…Nguyễn Nhã định đem “ẩm thực VN” ra quảng bá là chính, thế mà bà con lại chỉ chú trong đến vấn để Biển Đảo, khiến ông tiến sĩ này lúng túng, nói bậy không đúng kịch bãn soan sẵn, vì trật đường rày .
    Từ nay xin gọi cái ông Tiến Sĩ Nguyễn Nhã này Tiến Sị “Ăn Nhậu” hay tiến sĩ “Bếp Núc” cho đúng với …sở trường của ông ta .
    Ông Nguyễn Nhã và nhóm “ngâm cứu Biển Đông” luôn luôn – làm công việc của một “chiến sĩ công an” – sẵn sàng chụp mũ cho những ai đặt vấn đề Công Hàm 1958 với tội danh “về hùa với TQ”…..Các ông ấy chơi trò cả vú lấp miệng em thế này thì (xin lỗi) dẹp mẹ nó cái gọi là “Ngâm cứu Biển Đông” đi ! (Mịa ! Làm nghiên cứu mà né tránh một “khâu” quan trong nhất của vấn đề, thì nghiên cứu làm gì ?)
    Các ông ấy tưởng (và cho) rằng, hẽ cứ không nhắc đến cái công hàm “ô nhục” kia thì tự nó sẽ không tồn tại, hay tự nó sẽ biến mất hay sao ? Hoặc là nếu ta không nhắc thì “bạn” sẽ không….dám nhắc ? Thật là “ngây thơ vô số tội”
    Còn cái đảo Ba Bình mà Đài Loan chiếm đóng từ thời quân Tầu Tưởng Giới Thạch đã lợi dung nhiệm vụ giải giáp quân đội Nhật tại đây và sau đó ở lì luôn …Như thế thì làm gì có chuyện VNCH hoan hô Đài Loan …giữ giùm ? Không biết ông tiến Sị Nguyễn Nhã có tài liệu nào nói VNCH hoan hô Đài Loan giữ giùm đảo Ba Bình không ?
    sự kiện quân Tầu vào VN tước Khí Giới quân Nhật xẩy ra dưới thời của chính phủ Hồ Chí Minh và sau ngày Hồ Chí Minh vâng lệnh Mao Trạch Đông chia đôi đất nước thì phía VNCH mắc lo chống đỡ cuộc tấn công khốc liệt và dai giẳng của CS Bắc Việt mà không đủ sức dung quan sự lấy lại Ba Bình, nên chỉ dùng các tuyên bố chủ quyền để khẳng định Trường Sa (trong đó có Ba Bình) và Hoàng Sa là của VN mà thôi
    Tiếc thay cho một ông Tiến Sĩ , vì lỡ ôm cái sổ hưu của đảng ban cho mà đành phải nói…bậy . Người ta có câu “Ăn bậy thì được chứ đùng có nói bậy” ông ơi !
|

Khán giả và buổi thuyết trình của tiến sỹ Nguyễn Nhã

Gần 100 người tới dự buổi tọa đàm của TS Nguyễn Nhã tại Praha 25/8
Gần 100 người tới dự buổi tọa đàm của TS Nguyễn Nhã tại Praha 25/8. Ảnh Đàn Chim Việt
Ra khỏi phòng tọa đàm cùng Ts Nguyễn Nhã (TsNN), tại tòa nhà số 9, thành phố Plzen, của anh chị Nam, Hà. Gần 20 khán giả đều cảm thấy không hài lòng, bởi những mong muốn những gì được nghe từ vị Ts sử học này không mấy thỏa đáng.
Có hai thông điệp của Ts NN đưa ra.
Một là dự án BÊP VIỆT, quảng bà ẩm thực của Việt Nam ra thế giới.
Hai là chuyển tải những sử liệu về biển Đông và hai quần đảo Hoàng sa, Trường sa, đến công chúng.
Và khoảng 20 người tới dự buổi ngày hôm sau ở Plzen
Và khoảng 20 người tới dự buổi ngày hôm sau ở Plzen. Ảnh FB Hoàng Hùng.
Dự án BV, coi như không ai quan tâm, mọi chú ý của khán giả đều tập trung vào vấn đề biển đảo. Khán giả đến dự buổi tọa đàm kỳ vọng được biết thêm những thông tin mới mẻ,và giải tỏa bớt những bức xúc trước sự ngang ngược của TQ xâm lược biển đảo của VN, nhưng cũng chẳng được gì hơn ngoài những cứ liệu và khẳng định HS, TS là của VN như chính quyền đã công bố.
TsNN nói VN chưa có luật giải mật như các nước, nên nhiều thông tin chưa thể tiếp cận được, khiến nhiều sự kiện đúng sai chưa thể phân định. Chẳng hạn như có người hỏi rằng  có bao nhiêu Km2 đất liền và mặt biển của VN đã mất vào tay Trung Quốc. Mặc dù có nói là mất, nhưng Ts cũng không biết số lượng cụ thể là bao nhiêu?.
Trong vấn đề ngoại giao, chúng ta càng phải khéo léo, Ts nói, từ thời Quang Trung, Lê Lợi, vv, trong lịch sử chúng ta đã bao lần đánh tan giặc phương bắc xâm lược. Nhưng sau mỗi lần chiến thắng chúng ta đều phải nhún nhường xin sắc phong, thậm chí đúc cả tượng vàng để xin triều cống… Nhưng cái chính là các triều đại phong kiến VN không để mất đi một tấc đất của tổ tiên đã không được nhắc đến. Theo ý của Ts thì chúng ta phải nhún nhường đến phải mất cả đất đai để giữ hòa khí chăng?.
Một thính giả hỏi rằng, khi ông đại tá Trần Đăng Thanh đăng đàn trước các giáo viên đã nói rằng, chúng ta phải bằng mọi giá giữ ổn định chính trị, đấy là ý riêng của ông ấy hay là của cả chính phủ?
Việc này thì phải hỏi ông ấy chứ sao lại hỏi tôi..!
Câu hỏi tuy ngoài luồng, câu trả lời cũng chính xác, nhưng sao nghe chưa vừa.
Trong suốt buổi nói chuyện Ts vẫn thường khẳng định, tôi là người nghiên cứu lịch sử, nên chỉ muốn cung cấp những số liệu cụ thể, khách quan, mà tiêu chí là minh bạch rõ ràng, còn đánh giá như thế nào là quyền của mọi người. Ts cũng nhắc lời tiền nhân, quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách. Thế nhưng trong cách trả lời của Ts thường né tránh những vấn đề mà nhà nước cộng sản VN cho là nhạy cảm. Chả ai trách được Ts cả, Ts là người nói sử, không cần phải thể hiện chính kiến của mình. Nhưng chính điều này đã khiến thính giả chán chường.
Công hàm năm 1958 của thủ tướng Pham Văn Đồng, cũng là đề tài mà trả lời của Ts NN gây nhiều tranh cãi. Thậm chí Ts NN còn cho rằng nhắc đến sự kiện này là về hùa với TQ. Theo Ts NN, công hàm này không có giá trị pháp lý, nhắc nhiều đến nó chỉ có lợi cho TQ. Thính giả TDT đã thẳng thắn phản đối việc Ts cho là về hùa với TQ. Ý này Ts nêu ra trong buổi nói chuyện ở Praha trước đó nhưng chưa có ai phản đối.
Nỗi bức xúc về chủ quyền biển đảo được tăng lên, khi một thính giả  là cựu quân nhân thời chiến tranh biên giới Trung Việt, tháng 2. 1979, kể lại một kỷ niệm khó quên. Có một người dân tộc thiểu số xách súng hết đạn chạy giặc Tầu đến tận đơn vị nơi anh đóng quân, hô lớn, cho tối ít đạn để tôi chơi với bọn Tầu. Nói thế để thấy rằng dân ta không hề sợ giặc TQ. Mà chỉ vì không đủ điều kiện.
Ts NN cũng nhắc lại, trong một hội nghị, người ta nêu ra một công thức gọi là 8K, như kiên quyết, kiên định .v.v, tôi đã xin nói thêm một K nữa là KHÔNG SỢ. Trong khán giả có tiếng xì xào, dân thì không sợ TQ, mà chỉ sợ chính quyền, còn chính quyền thì sợ TQ. Chúng ta, kể cả Ts cần phải rũ bỏ sợ hãi, một thính giả lên tiếng.
Tại sao chúng ta không kiện TQ ra tòa án quốc tế như Filipin?, một thính giả nữ được Ts NN khuyến khích đã hỏi như thế. Câu trả lời là, kiện tụng như thế tốn kém lắm, án phí hàng bảy tám triệu đôla, lại nữa ta chưa có thẩm phán quốc tế nào là người VN, tòa án, kiện tụng mà, thắng thua chưa biết được. TQ vẫn nói ta lật long họ, rằng ta nói một đằng làm một nẻo, Nhưng chính họ đã lật lọng ta trước, họ đã đi đêm với Mỹ năm 1972. TQ tấn chiếm HS, nước Mỹ phải có trách nhiệm…!
Trước năm 1975, VNCH và VNDCCH là hai chính quyền được quốc tế công nhận, cớ sao VNDCCH lại ký giấy bán HS, TS của VNCH cho TQ?. Câu hỏi của một thính giả có vẻ bỗ bã.
Ngày trước Đài loan chiếm đảo Thái bình, thuộc quần đảo TS, đảo này chính tôi đã đổi tên là Ba bình. Chính quyền VNCH lúc đó cũng hoan hô lắm, vì cho rằng Đài loan là đồng minh chiếm giữ hộ. Cũng như chính quyền miền bắc, để TQ đánh chiếm HS là lấy làm mừng vì cũng là đồng minh chiếm giữ hộ. Ts dẫn lời ông Dương Danh Dy nói rằng VN ta bị TQ lừa nhiều lắm rồi.
Những kiến thức về biển đảo rất cần được phổ cập trong nhân dân nhất là lớp trẻ, chính phủ đã có kế hoạch gì đưa giáo dục biển đảo vào nhà trường?. Có rồi! Ts trả lời, Chúng ta đã đưa giáo dục biển đảo vào nhà trường, nhưng chủ quyền biển đảo thì chưa..! Nghe cũng hơi bị mỉa mai, có thể người ta chỉ muốn con dân mình biết là có biển đảo như thế, còn quyền lợi khoan hãy biết?
Thưa Ts! Qua những sử liệu Ts đưa ra khẳng định HS,TS là của VN. Chính phủ VN cũng khẳng định như thế. Nhưng thực tế thì toàn bộ quần đảo HS đã nằm trong tay TQ từ năm 1974, tám đảo nổi, chìm ở TS cũng đang được TQ giữ hộ. Theo quan điểm riêng của Ts , có cách gì giúp VN lấy lại các đảo đã bị chiếm?.
Trong lịch sử một nghìn năm bắc thuộc, sau cùng rồi nước ta cũng giành được độc lập. Chúng ta phải biết kiên trì chờ đợi thời cơ, xây dựng nội lực…Ts trả lời!. Khán giả ngẩn ngơ, là chờ đợi như thế nào?, đến bao giờ?. Chủ nghĩa cộng sản đã đem tai họa này đến VN, rồi lừa đảo, chặt chém lẫn nhau, chẳng hề quan tâm đến lợi ích quốc gia, bây giờ mới ra cơ sự như vậy. Đúng vậy, phải có nội lực, phải có sự vượt thoát ra khỏi sự khống chế của cộng sản TQ. Nhưng tất cả những điều này lại tùy thuộc vào tự do dân chủ, hay độc tài chuyên chính. Ai cũng hiểu VN chả bằng được quốc gia nào bây giờ, kể cả Campuchia, bởi vì VN có đảng CS ưu tú lãnh đạo, chỉ cỏ đảng là không chịu hiểu. Đảng cộng sản VN còn, thì HS, TS mất vĩnh viễn, tôi đồng tình với bài viết có tiêu đề như thế. Gần 40 năm VN thống nhất, xây dưng, đất nước ngày càng lệ thuộc nhiều vào TQ, chủ quyền biển đảo chẵng còn bao nhiêu, làm sao có nội lực đây?
Sau cùng Ts NN kêu gọi mọi người ủng hộ kế hoạch dịch những tài liệu của ông ra tiếng anh, nhằm quảng bá cho thế giới hiểu biết nhiều hơn về biển Đông và quần đảo HS, TS.
Tôi thật không muốn làm buồn lòng Ts NN, khi thay mặt nhiều thính giả nói rằng, sẽ chẳng đi đến đâu khi quan điểm của Ts NN quá gần như quan điểm của chính quyền hiện tại, kẻ đã để chủ quyền biển đảo của VN rơi vào tay TQ.
© Việt Nguyễn
© Đàn Chim Việt
Đọc bài liên quan:
TS Nguyễn Nhã nói chuyện về chủ quyền biển đảo tại Praha
Thử chấm điểm buổi tọa đàm của TS Nguyễn Nhã tại Praha
  
 
  THEO DÒNG SỰ KIỆN:
  1. Tiết lộ động trời về buổi thuyết trình của ông Nguyễn Quang Ngọc
  2. Thư Trịnh Kim Tiến gửi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
  3. Dân chủ tự do, từ thực tiễn đến lý thuyết
  4. Một buổi lễ Giáng Sinh biến thành buổi “họp tổ dân phố!”
  5. “Dù khó khăn lúc đầu, cái tiến bộ rồi sẽ thắng”
  6. Đàm Vĩnh Hưng, ‘nhất định hát, không hủy buổi trình diễn Anaheim Arena’